• Skip to primary navigation
  • Skip to main content
  • Skip to primary sidebar

Cap3 Confessions

Góc tâm sự, chia sẻ đến mọi người

  • Home
  • Confessions
  • E-Learning
  • Y tế
  • Privacy Policy
  • Show Search
Hide Search

Mình vừa đọc một câu chuyện khá giống với hoàn cảnh của mình

admin · August 3, 2026 · Leave a Comment

Mình vừa đọc một câu chuyện trên page, mình thấy khá giống với hoàn cảnh của mình. Trước giờ mình cũng không dám kể với ai, nhưng nghĩ lại thì nếu cứ giữ những chuyện đó trong lòng quá lâu cũng mệt mỏi, đến một ngày chỉ muốn nói ra để bản thân nhẹ lòng hơn một chút. Mình có chị gái và em trai, mẹ mình mất từ khi mình còn nhỏ, mình lớn lên chủ yếu với bố. Hồi bé mình luôn nghĩ bố là người thân duy nhất của mình nên dù bố có khó tính, có những lúc đối xử không tốt thì mình vẫn tự nhủ chắc bố thương mình theo cách riêng, chỉ là bố không biết thể hiện tình cảm. Mình đã nghĩ như vậy trong rất nhiều năm. Mình lớn lên, đi học rồi đi làm, từ lúc còn trẻ đã phải tự lập, tự kiếm tiền trang trải cuộc sống. Mỗi lần có tiền mình vẫn nghĩ đến bố đầu tiên, khi thì mua cho bố bộ quần áo, lúc thì mua thuốc, có tháng bố cần tiền mình cũng cố gắng gửi về. Mình chưa bao giờ tính toán xem mình đã cho bố bao nhiêu hay bố đã cho mình được gì, bởi mình nghĩ đơn giản bố vẫn là bố mình, con cái lo cho bố mẹ là chuyện bình thường.

Mình quen vợ mình được 5 năm mới quyết định kết hôn. Quen từ năm 23 đến 28 tuổi thì cưới và bây giờ hai đứa đã cưới nhau được 5 năm rồi. Hai đứa yêu nhau từ lúc mới ra trường, cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện, có lúc khó khăn, có lúc cãi nhau vì tiền bạc, công việc và cuộc sống nhưng cuối cùng vẫn lựa chọn ở lại bên nhau. Ngày mình cưới, trong lòng mình thật sự rất vui nhưng cũng có một chút chạnh lòng. Mẹ mất rồi nên mình chỉ còn bố, mình từng nghĩ ít nhất trong ngày con trai lấy vợ, bố sẽ vui, sẽ có vài lời dặn dò hoặc đơn giản là chúc cho con trai mình được hạnh phúc. Nhưng cuối cùng mình gần như không cảm nhận được điều đó. Bố quan tâm nhiều hơn đến chuyện đám cưới hết bao nhiêu tiền, hai bên gia đình cho nhau những gì rồi những khoản nào phải chi. Mình không trách bố vì không cho vợ chồng mình tiền, hai đứa trưởng thành rồi, tự lo được thì tự lo. Mình chỉ mong bố nhìn mình và nói một câu rất đơn giản thôi: “Sau này lấy vợ rồi thì cố gắng mà sống cho tốt, thương vợ thương con.” Nhưng mình cũng không có được câu nói ấy. Sau khi cưới, vợ chồng mình ra ngoài sống riêng. Cuộc sống lúc đó không dễ dàng, hai đứa cùng đi làm, lo tiền nhà, tiền điện nước, tiền ăn uống rồi đủ thứ khoản phát sinh. Có những tháng cuối tháng tài khoản chẳng còn bao nhiêu nhưng mỗi khi bố có việc cần mình vẫn cố gắng xoay xở để giúp. Vợ mình thì cũng cứ bảo sao em với chị mình không lo mà mình cứ phải lo cho bố mãi. Mình chỉ nói với vợ rằng đó là bố anh, anh không lo thì ai lo, chị gái thì lấy chồng, em trai thì đi nước ngoài. Có lẽ lúc đó mình vẫn chưa hiểu rằng một mối quan hệ nếu chỉ có một người cố gắng thì đến một lúc nào đó người ấy cũng sẽ kiệt sức.

See also  36988: Trầm cảm vì mắc kẹt trong 1 công việc dù lương cao

Năm 2022 vợ chồng mình có con, mình vui lắm. Mình từng nghĩ bố không thương mình thì thôi, nhưng cháu nội chắc chắn sẽ khác. Dù sao đó cũng là cháu ruột của bố, là đứa trẻ mang họ của gia đình. Mình từng mong con mình có một người ông để sau này lớn lên vẫn nhớ rằng tuổi thơ của nó có ông nội bên cạnh. Nhưng có lẽ mình đã kỳ vọng quá nhiều. Những ngày vợ mình sinh con, bố gần như không hỏi han gì nhiều. Mình cũng không mong bố phải chăm sóc hay bỏ tiền ra nuôi cháu, chỉ cần ông hỏi một câu cháu khỏe không, có ngoan không, thôi cũng được, nhưng những câu hỏi ấy cũng rất ít khi xuất hiện. Có lần con mình bị ốm, vợ chồng mình phải đưa con đi viện giữa đêm. Lúc đó mình thực sự hoảng nên gọi cho bố, mình chỉ muốn nghe một người thân nói vài câu động viên. Nhưng bố nghe máy, hỏi qua loa vài câu rồi nói có bệnh thì đưa đi viện chứ gọi bố làm gì, bố bận bố con lên được đâu mà gọi. Có lẽ bố không biết rằng lúc ấy mình không gọi vì muốn bố phải làm gì cho mình, mình chỉ muốn nghe một câu hỏi thăm cháu thôi.

Sau này, mỗi lần đưa con về thăm ông nội, mình đều phải để ý rất nhiều. Trẻ con thì lúc nào cũng vậy, có lúc chạy nhảy, nghịch ngợm, có khi làm đổ nước hay làm rơi đồ, nhưng bố mình lại rất khó chịu. Ông thường xuyên than phiền rằng trẻ con ồn ào, rằng nhà đang yên ổn lại đưa cháu về làm phiền. Có lần con mình vô tình làm đổ bát cơm xuống đất, bố bảo con mình phá phách, đến phá phách chứ thăm gì. Rồi vợ chồng mình cũng bế con về chứ không nói gì, trên đường về, vợ hỏi mình có buồn không, mình nói không nhưng thật ra buồn rất nhiều. Mình buồn vì bố không thương mình đã đành, nhưng đến cháu nội mà ông cũng không thể dành cho nó một chút kiên nhẫn, từ đó mình bắt đầu hạn chế đưa con về nhà ông nội. Không phải vì mình muốn giận hay cắt đứt với bố, mà vì mình không muốn con mình lớn lên và cảm nhận được rằng ông nội không thích nó. Trẻ con có thể không hiểu hết lời người lớn nói nhưng chúng cảm nhận được thái độ của người khác. Mình không muốn một ngày nào đó con hỏi mình tại sao ông nội không thương con, mình không biết lúc đó mình sẽ phải trả lời như thế nào.

See also  Mình thất bại rồi chăng?

Mình từng cố gắng rất nhiều để trở thành một người con tốt. Mình nghĩ chỉ cần mình hiếu thảo, chỉ cần mình quan tâm bố đủ nhiều thì một ngày nào đó bố sẽ nhận ra tình cảm của mình. Nhưng sau nhiều năm, mình hiểu ra rằng không phải cứ mình đối xử tốt với một người thì người đó sẽ đối xử tốt lại với mình. Có những người dù mình có cố gắng bao nhiêu thì trong lòng họ, mình vẫn không phải là người quan trọng. Mình từng rất giận bố, có những lúc nghĩ tại sao mình lại không may mắn như những người khác, mẹ mất sớm, bố thì chẳng cho mình cảm giác có một gia đình đúng nghĩa. Nhưng rồi mình nhìn sang vợ và các con, mình lại thấy mình vẫn còn may mắn. Ít nhất mình có một người vợ đã cùng mình đi qua những năm tháng khó khăn nhất, không bỏ mình khi mình chẳng có gì trong tay, và mình có những đứa con mà mình yêu thương hơn bất cứ điều gì. Mình luôn tự nhắc bản thân rằng mình sẽ không trở thành một người bố giống bố mình. Mình muốn các con biết rằng dù sau này chúng có thất bại, có khó khăn hay có làm sai điều gì thì bố vẫn sẽ là người dang tay đón chúng về. Mình không muốn con mình phải lớn lên với cảm giác có bố mà như không có bố. Có lẽ tuổi thơ của mình đã thiếu đi tình yêu thương của mẹ, những năm tháng trưởng thành cũng không nhận được nhiều tình cảm từ bố, nhưng mình không muốn các con phải tiếp tục mang theo những tổn thương đó. Bây giờ mình không còn trách bố nhiều như trước nữa, cũng không còn cố gắng tìm kiếm tình thương từ ông nữa. Bố vẫn là bố ruột của mình, vẫn là ông nội của các con mình, điều đó không thể thay đổi, nhưng mình cũng hiểu rằng có những khoảng cách không phải do mình tạo ra và không phải cứ cố gắng là có thể lấp đầy. Mình vẫn sẽ làm tròn trách nhiệm của một người con trong khả năng của mình, nhưng mình sẽ không còn ép bản thân phải chịu đựng chỉ để đổi lấy một chút tình thương mà lẽ ra mình không cần phải van xin. Mà mình sẽ cố gắng xây một mái ấm thật yên bình để sau này con cái mình có thể trở về, chứ không phải giống như mình của ngày đó.

Facebook Comments

Filed Under: Confessions

Reader Interactions

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Primary Sidebar




Archives

Categories

  • Confessions

Gửi Confessions

Email: [email protected]

Quảng cáo

Bột tảo xoắn Blue Spirulina hữu cơ Dragon Superfoods – siêu thực phẩm xanh hữu cơ mang đến lợi ích tuyệt vời cho sức khỏe, tăng cường sắc đẹp từ bên trong.

Blue Spirulina – Siêu Thực Phẩm Xanh Cho Sức Khỏe Và Sắc Đẹp

Tags

baby three báo hiếu bạn thân Bạo lực gia đình bất hiếu bỏ phố về quê Bố Chồng Bố Mẹ Chồng bố mẹ vợ cha mẹ chia tay Chùa Hà Chạn vương Cá tháng Tư Gia đình Giới tính thứ 3 kẻ thứ 3 kẻ thứ ba kết hôn ly hôn mai mối Mẹ Chồng mẹ đơn thân Ngoại tình ngoại tình tư tưởng người gia trưởng người nghèo người thứ 3 người thứ ba người yêu cũ nyc Nàng dâu phi công Sống thử sợ vợ thất nghiệp tiểu tam trai bao trầm cảm trầm cảm sau sinh Tình yêu Valentine Vợ chồng đào mỏ độc thân

Siêu thực phẩm hữu cơ (organic superfoods) là các loại thực phẩm thiên nhiên nguyên chất, được canh tác và chế biến không sử dụng hóa chất hay thành phần biến đổi gen (GMO). Chúng chứa mật độ vitamin, khoáng chất và chất chống oxy hóa cực cao, mang lại nhiều lợi ích vượt trội cho sức khỏe.

Copyright © 2026 · Cap3 Confessions By Hairstyles