Mình thất bại rồi chăng?
Mình là 1 fan lâu năm của page, đọc hết các cfs nhưng chưa bao giờ nghĩ đến 1 ngày mình lại phải lên page để trải lòng, tìm lối thoát cho cuộc hôn nhân của mình.
Mình lập gia đình được hơn 2 năm, có 1 bé gái gần 2 tuổi. Từ khi quen và lấy chồng, mình lúc nào trong tâm trí cũng thấy 2 người sinh ra không dành cho nhau, nhưng cũng không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà vẫn tới được đoạn này. Trong mắt của mọi người thì mình thật may mắn. Chồng mình là trai thành phố, công việc ổn, ngoại hình ổn, sinh ra trong 1 gia đình truyền thống – mọi thứ trong nhà đều phải quy củ, gọn gàng, nề nếp, vì vậy tính cách có phần ảnh hưởng. Còn mình, 1 cô gái từ quê lên phố, nhà mình từ trước tới nay sống kiểu đơn giản, tình cảm, ào ào, không câu nệ, không tiểu tiết… Đó cũng chính là vấn đề hiện tại của 2 vợ chồng, không hợp nhau về mọi thứ.
Đã cưới nhau, nhưng mình chưa bao giờ cầm lương và quản lí tiền bạc của chồng. Anh nói mình không biết quản lí và không tính toán hợp lí. Anh làm tốt hơn nên anh làm, mình đồng ý. Lương anh chi việc quan trọng trong nhà còn lại tiết kiệm – Lương mình thì chi tiêu trong nhà. Từ khi quen nhau mình đã biết tính chồng chi li tính toán nhưng không ngờ cũng chi li với vợ con. Chưa bao giờ chồng đưa cho mình tiền và bảo “em cầm lấy muốn mua gì cho 2 mẹ con thì mua,” chưa bao giờ. Ăn tiêu chi tiêu trong nhà anh cũng hay than thở mình hoang phí – không biết tiết kiệm. Mua đồ chơi hay quần áo cho con cũng than mình mua nhiều mua ít. Đồ mua về toàn phải giấu chồng hoặc nói bớt giá đi cho chồng đỡ nói, mà đó hầu hết đều là mình mua bằng tiền mình. Thật sự, mình không phải là đứa hoang phí, cũng chỉ mua những thứ cần, toàn săn đồ giảm giá. Lượng quần áo và đồ của con trong nhà chắc chỉ bằng một phần mười nhà người ta. Mệt mỏi. Chồng mình chưa bao giờ rời xa bố mẹ, chưa bao giờ phải tự chi tiêu, tự sinh sống nên lúc nào cũng nghĩ mọi thứ chi tiêu mua sắm rẻ bèo. 2 vợ chồng đi siêu thị mua mấy đồ linh tinh trong nhà hết hóa đơn 1 triệu mà về chồng ngồi ngắm cái hóa đơn hồi lâu rồi than thở.
Chồng mình là con cưng của bố mẹ, từ bé chỉ cần học với chơi, không biết cơm nước, không biết làm việc nhà. Lấy chồng nhưng chưa bao giờ được chồng nấu cho 1 bữa cơm ăn, sinh con xong 2 ngày cũng tự xuống bếp nấu ăn (mình ở riêng). Mình thấy mấy việc đó cũng đơn giản nên mình cũng chẳng quan tâm gì, mình làm cái roẹt là xong. Con gần 2 tuổi nhưng chưa 1 lần tắm rửa, chủ động cho con ăn uống – hễ nhờ trông con là để con khóc inh ỏi, nói ra thì bảo đang rèn nó, không chiều hư nó. Mình thì xót con nên lại tự xoay sở. Nhưng chồng mình lại có cái kiểu thích soi xét, chỉ đạo, cầu toàn. Cơm cắm phải đủ ăn, cắm thừa là lẩm bẩm. Đồ đạc trong nhà lúc nào cũng phải ngăn nắp, gọn gàng, sạch sẽ. Lâu lâu anh động vô cái nọ cái kia thấy không sạch sẽ, không đúng chỗ là nói khó nghe. Con cái thì bảo mình chiều quá nên nó cứ batnat mẹ – “cứ ở với mẹ là nó hư – đòi hỏi.” Mệt mỏi.
Về công việc, anh làm IT, công việc tạm ổn. Còn mình sau khi sinh con xong được 4 tháng mình cũng bắt đầu làm online ở nhà cho 1 công ty, nhưng công việc của mình không xịn xò, ăn theo doanh thu nên có tháng ít tháng nhiều. Gần đây bé nhà mình đã đi học ổn nên mình muốn thử thách bản thân tìm 1 công việc khác ổn định hơn. Mình khá áp lực vì cơ hội cho mình không nhiều và trong thời gian nhảy việc liên tục mình áp lực vì tiền. Nửa năm lại đây vợ chồng mình có mua trả góp 1 căn chung cư. Hàng tháng hiện tại chồng mình là người chi trả. Nhưng anh luôn gieo vào đầu mình cái suy nghĩ là: “Vợ nhà người ta vừa chăm con vừa đi làm lương cao, anh tin là vợ anh còn giỏi hơn các cô đó.” Áp lực mệt mỏi.
Đang nằm ôm con, nước mắt chảy ròng, cũng không biết lấy chồng để có người để yêu thương, quan tâm mình hay là lấy thêm cái mệt mỏi. Chồng nói chồng đi làm mệt mỏi áp lực, mình cũng hiểu nên luôn động viên chồng. Việc nhà – con cái mình làm được gì mình làm để chồng nghỉ ngơi. Mình cũng là phụ nữ, lần đầu làm mẹ với đầy những áp lực nuôi dạy con, công việc, tiền bạc… Vậy ai là người thương mình? Chưa bao giờ biết vợ buồn, vợ tủi thân, chưa bao giờ nhường nhịn vợ 1 xíu. Chưa bao giờ và chắc không bao giờ. Tự hỏi, có phải mình không xứng đáng có được hạnh phúc chăng? Mình thất bại chăng?
Facebook Comments