Vì sao chỉ có sự hy sinh của phụ nữ mới là lớn lao?
Đọc câu hỏi này chắc sẽ nhiều bạn mỉa mai mình là một thằng đàn ông lại đi tị nạnh với đàn bà. Một số khác sẽ vào hỏi đểu mình những câu kiểu như chắc sự hy sinh của mẹ bạn chả là gì nhỉ. Không sao, mình sẽ vẫn không thấy bản thân sai khi đặt ra câu hỏi như vậy.
Chúng mình quen nhau khi mới ra trường, cả yêu và cưới đến giờ là 6 năm có lẻ. Yêu nhau đến năm thứ 2, vợ mình khi ấy cũng đôi lần đả động việc cưới xin. Không phải mình không muốn, nhưng công việc chưa ổn định, mình định phấn đấu thêm khoảng 2 năm để có thêm ít vốn mua nhà. Ngày ấy, vợ mình nhiều lần bóng gió “thanh xuân con gái có hạn”, rồi share những bài đại loại là không phải người con gái nào cũng sẵn sàng hy sinh thanh xuân để chờ đợi bạn thành công. Đến giờ nghĩ lại, đó có phải dấu hiệu bất ổn đầu tiên trong mối quan hệ này? Khi mà người yêu mong muốn chúng mình có một gia đình ổn định, trước hết là về kinh tế, nhưng lại cho rằng việc chờ đợi mình phấn đấu thêm ít lâu là một “sự hy sinh”?
Rồi chúng mình cưới nhau, không đến mức là “lương anh 5 triệu, lương em 5 triệu” nhưng cũng không quá dư dả (mình 15 vợ 10). Gia đình 2 bên đều ở tỉnh, bố mẹ mình cho 500 triệu, nhà vợ cũng cho thêm 300, cộng khoản tiền cưới, chúng mình vay thêm ngân hàng hơn 800 triệu mua một căn chung cư 2 ngủ. Vợ mình nửa thật nửa đùa, nhà em đẻ con gái đúng thiệt thòi, nuôi lớn rồi còn phải cho thêm tiền để nó lấy chồng mua nhà. Mình thấy không vui vì câu nói đùa của vợ, nhà mua xong 2 đứa cùng ở, nhà mình cũng cố gắng gom cho phần hơn, vì sao phần thiệt thòi lại ở phía nhà vợ?
Trước đây, mỗi tháng mình đưa vợ 8 triệu để sinh hoạt. Điện nước và khoản phí dịch vụ chung cư mỗi tháng hết 3 triệu, mình đăng ký trừ hàng tháng vào tài khoản mình. Phần còn lại mình để xăng xe và chi tiêu hằng ngày, đôi lúc là đi chợ nếu vợ về muộn. Đến lúc vợ sinh em bé, lương mình cũng tăng lên, mình giữ lại số tiền như trước, tháng đưa vợ 12-15 triệu để còn thêm thắt bỉm sữa cho con. Vợ mình bảo: em sinh con cho anh là em phải hy sinh nhiều thứ như sức khỏe, công việc, các mối quan hệ bạn bè…, giờ ở nhà lại ngửa tay xin tiền chồng nghĩ tủi quá. Mình hiểu những thứ vợ bị ảnh hưởng sau sinh con, cũng động viên vợ hết 6 tháng sẽ đón bà lên ở hẳn trông con cho vợ đi làm, nhưng câu “sinh con cho anh” nghe sao nặng nề. Bản thân mình từ ngày vợ bầu cũng hằng ngày đèo vợ đi làm, tối về làm đỡ vợ việc nhà để vợ nghỉ ngơi. Từ ngày vợ sinh mình cũng không tụ tập bạn bè sau giờ làm, đêm đến vẫn thay phiên cho con ăn hay thay bỉm với vợ. Sáng hôm sau mình vẫn dậy mua đồ ăn sáng cho vợ rồi mới đi làm, bà nội bà ngoại thì thay nhau mỗi người 1 tháng lên phụ vợ mình chăm con. Vợ mình vẫn thi thoảng nặng nhẹ về việc cô ấy đã hy sinh như nào, rồi lại đưa ra mấy câu vớ vẩn đã đọc trên mạng như “khi đứa con chào đời, người phụ nữ trở thành người mẹ, còn người đàn ông vẫn là đàn ông”??? Các bạn đừng bảo vợ mình trầm cảm sau sinh, vì đến giờ con hơn 3 tuổi, vợ mình vẫn giữ những suy nghĩ kiểu vậy. Hôm nào chồng lỡ OT (làm thêm giờ) về muộn tắc đường, vợ mình thay vì hỏi han sẽ bâng quơ những câu mang hàm ý trách cứ. Lâu dần mình cảm thấy sự cố gắng của mình chẳng hề được ghi nhận. Thu nhập của mình dù có tăng, tiền mình mang về cho vợ con có nhiều lên, công việc mình chia sẻ cùng vợ có nhiều hơn, thì với vợ mình cũng là điều hiển nhiên. Còn việc vợ đi làm, rồi tối về phải chăm con mới là cực khổ. Dần dà, sự vất vả của vợ mới có giá trị, còn mệt nhọc mình chịu, là cái mà đàn ông dĩ nhiên phải có. Rất nhiều câu nói của vợ mình không nhớ hết, nhưng suốt 5 năm bên nhau, vợ luôn nhắc đi nhắc lại về những “sự hy sinh” của cô ấy mà chưa từng 1 lần thấy rằng mình cũng có những sự đánh đổi vì gia đình. Những câu nói tưởng chừng bâng quơ, nhưng theo thời gian tích tụ lại trong lòng khiến mình ngày càng khó chịu. Mình hiểu sự vất vả của vợ, cũng không tự nhận bản thân là người hoàn hảo, mình còn phải cố gắng nhiều lắm, nhưng giá như vợ đừng mãi phủ nhận sự cố gắng từ phía mình.
Facebook Comments