Mình thật sự rất may mắn khi lấy được cô ấy!
Mình cựu sinh viên K52, giờ cũng lập gia đình, có 2 con rồi…mà ko biết có bạn nam nào, có anh em nào may mắn như mình.
Mình và vợ là bạn thân từ ngày còn nhỏ, hồi ấy 2 gia đình đều khó khăn, bố mình lao động chân tay, mẹ mình thì bán rau ngoài chợ, bố mẹ vợ thì làm công chức, bố vợ làm về ngành xây dựng, mẹ vợ làm giáo viên mà lương công chức hồi ấy mấy đâu…nhưng sống tình cảm, kiểu hàng xóm tối lửa tắt đèn có nhau, 2 đứa lại cùng tuổi hay đi chơi với nhau nữa nên 2 gia đình cũng thân, nhiều hôm bố mẹ vợ đi công tác, có việc thì vợ toàn sang nhà mình ăn cơm…vui lắm.
Sau này 2 đứa cứ thế làm bạn, học chung mầm non, cấp 1, cấp 2, cả cấp 3, cấp 3 thì nhà vợ có điều kiện hơn, chuyển lên thành phố sống, nhà mình vẫn ở huyện nhưng cả 2 đều thi đỗ chuyên thành phố nên cũng học cùng trường, hồi ấy mình học trên thành phố xa nhà, phải ở trọ từ cấp 3 nhưng cũng trọ gần nhà bố mẹ vợ, cũng đc bố mẹ vợ giúp đỡ nhiều, bố mẹ vợ cứ bảo mình sang ăn cơm cùng nhưng mình ngại…bố mẹ vợ cũng quý mình vì mình học giỏi, ngoan ngoãn.
Lên đến đại học thì mình học NEU, vợ mình học FTU, 2 đứa ko còn cùng đi học, ko cùng đi về, ít gặp nhau…thấy nhớ nhau, rồi cái tuổi ẩm ương chợt nhận ra, đó ko phải tình bạn nữa mà là tình yêu nên mình tỏ tình, vợ mình đồng ý luôn…2 đứa yêu nhau từ khi hết kì 1 năm nhất đại học.
Bố mẹ vợ khi ấy thì công việc đà phát triển nên cũng bận bịu lắm, nên những việc như lo tìm nhà trọ này, mua sắm đồ đạc cho vợ này, đều mình làm, rồi đưa vợ đi tìm việc làm thêm cũng là mình…nói chung mình là người yêu nhưng nhiều lúc cũng nghĩ là người anh, người trong gia đình vợ rồi ấy… cứ thế 2 đứa đồng hành những năm tháng sinh viên, cùng cố gắng học tập, đi làm thêm, học tiếng Anh, những lúc khó khăn, thất bại thì ko phải trách nhau mà là ủng hộ, động viên nhau cố gắng tiếp…
Ra trường 2 năm thì chúng mình cưới, ban đầu cũng tính ra trường cưới luôn nhưng công việc chưa có, chưa ổn định, cũng muốn thử thách bản thân với môi trường đi làm 1 chút…ngày ấy cả 2 vẫn đi làm thuê, vẫn ở trọ…vẫn cố gắng vì nhau.
Có lẽ mọi người chưa thấy điểm may mắn…thì may mắn ở đây là sau khi cưới nhau thì công việc của cả bố, cả mẹ vợ đều phát triển, kiểu bố vợ được thăng chức, kéo theo cả mẹ vợ có 1 vị trí tốt hơn, rồi bố mẹ vợ đầu tư đâu thắng đó…để rồi năm chúng mình 26 tuổi, khi vợ mình sinh cháu đầu thì bố mẹ vợ 1 phát mua nhà, mua xe, cho tiền tiết kiệm… nghĩa là cho 1 cục luôn ấy. Tự dưng hôm ấy 2 bố con uống rượu, bố chỉ nói là “Giờ 2 đứa sắp có cháu, bố mẹ cho tiền mua nhà, mua xe…có bố mẹ cho thêm tiền tiết kiệm nữa”, mình lúc ấy kiểu tỉnh cả rượu, còn nghĩ nghe nhầm, còn nói “Bố cứ đùa con” thì bố nói “Ko, bố ko đùa, cũng định cho 2 đứa lâu rồi nhưng để cho 2 đứa đi làm kiếm tiền, biết sự vất vả, chứ bây giờ chuẩn bị có cháu thì nên ổn định đi là vừa! Mấy nữa có biên chế thì bố xin cho vào…” (bố còn lo việc cho cả mình”.
Và năm ấy đúng là mình mua nhà, mua 1 chiếc ô tô gần 1 tỷ, bố mẹ vợ còn cho thêm 1 tỷ tiết kiệm, hơn 1 năm sau thì mình cũng thi công chức và được làm tại 1 cơ quan (mình xin giấu), sau nhiều lần chuyển đơn vị, sáp nhập thì hiện tại mình đang làm phó phòng…
Về phần bố mẹ mình thì bố mẹ mình cũng cho nhưng ko nhiều như bố mẹ vợ, bố mình cũng bị xương khớp, mẹ thì bị tiểu đường type 1, có 1 đợt bị tai biến nên cũng yếu, bố mẹ vợ cũng lo cho cả bố mẹ mình nữa. Có lần mình ko dám nhận thì bố mẹ vợ bảo là “ko chỉ là tình cảm thông gia, mà còn là tình cảm hàng xóm ngày xưa, con ko phải ngại, sau này chính các con lại là người chăm sóc bố mẹ, các con vui vẻ, hạnh phúc bố mẹ mới hạnh phúc được”
…
Tự dưng nghĩ đến thời điểm này, với chức vụ hiện tại thì ko biết nói lời cảm ơn tới vợ, tới bố mẹ vợ bao giờ cho đủ…tất nhiên mình vẫn dành mọi thứ tốt đẹp nhất cho vợ nhưng nhìn lại những gì nhà vợ làm cho mình, thật sự ko biết bao nhiêu lời cảm ơn, sự cố gắng cho đủ và thấy mình thật may mắn, nhất là khi nhìn vào cuộc sống hiện tại, nhà có, xe có, tài sản có, vợ xinh, 2 con ngoan, khỏe mạnh…gia đình đôi bên hòa thuận.
Có lẽ cuộc đời cũng chỉ cần tới vậy thôi mọi người nhỉ, nói là giàu có thì bao nhiêu cho đủ.
Facebook Comments