Mình đã yêu cầu hủy hôn ngay trong đêm trước đám cưới, nhưng không thể vì không kịp.
Đêm đấy mẹ mình khóc rất nhiều, bố ngồi cả đêm ngoài hiên, hút thuốc và thở dài. Còn mình không thể cứ nhìn bố mẹ khóc, đành nén hết đau thương để an ủi hai người: “Bố mẹ yên tâm, con không yêu cầu hủy hôn nữa. Mai bố mẹ mặc áo dài và comple thật đẹp để nhìn con mặc váy cưới”.
Đáng tiếc, mình không thể nhận ra sớm hơn, để đến giờ này mọi thứ đã muộn màng. Chồng sắp cưới là một con người nhu nhược, một “mama boy” thực thụ, luôn nghe lời mẹ trong mọi hoàn cảnh. Ngày ra mắt, cả nhà bên đó không mấy thân thiện với mình. Khi mình rửa bát, bác gái đã nói thế này: “Nó thích cháu mà, cô chú có không thích thì cũng đành chịu thôi”. Không biết là đùa hay thật, nhưng mình nghe đã thấy chạnh lòng. Nhưng mình nghĩ, rồi dần dần người ta sẽ chấp nhận, không cần quá lo lắng.
Ngày dạm ngõ, lễ nhà trai đem đến làm mình quá thất vọng. Anh nói đó là do mẹ anh chỉ cho sắm chừng đó lễ. Tráp hoa quả chỉ có 7-8 quả táo xếp lỏng lẻo không lên đến miệng, mấy tráp còn lại cũng chẳng khác gì, lèo tèo mấy món cho có. Mình hụt hẫng. Nhưng mình cũng phải nghĩ đến gia đình anh kinh tế hạn hẹp, nên cũng thôi không so đo nghĩ ngợi. Cũng vì điều kiện tài chính nhà anh như vậy nên mọi thứ cho hai vợ chồng về nhà mới mình đều sắm hết. Nhà mình kinh doanh tạm ổn nên nói chung cũng thoải mái khoản này.
Trước ngày cưới 20 ngày, nhà mình bị cúm A, cả nhà đã cố gắng ăn uống, cách ly cẩn thận. Mình bảo với anh, anh ngập ngừng quay sang hỏi mẹ. Chưa gì đã nghe tiếng bên đầu dây bên kia: “Chưa cưới đã gặp vận, khéo về đây báo hại cả nhà”. Hỏi lại anh ta thì hắn nói không có gì, mẹ đang xem phim nên nói mấy người trên phim thôi.
Trước đêm cưới, mình có gọi qua bên đó thì nghe anh ta nói bên nhà trai đang nhiều người bị cúm A, không thể đi đón dâu được, dễ lây. Mình cạn lời, tại sao không nói sớm để mình sắp xếp, đến khi hỏi mới chịu nói ra. Mình với hắn cãi nhau to, hắn một mực nói không có lỗi vì người yêu cầu giữ im lặng là mẹ hắn. Một người đàn ông 30 tuổi đó thưa mọi người.
Mình tức quá nói mấy câu chạm vào bản lĩnh của hắn, hắn khùng lên rồi nói hết ra: “Tôi nhịn đến giờ này chỉ vì nhà cô hứa sẽ bàn giao cửa hàng cho tôi thôi. Mai là cưới rồi, không muốn muối mặt với họ hàng, với đối tác làm ăn nhà cô thì khôn hồn mà biết điều tí đi”. (Trước đó bố mình có nói hai đứa về một nhà sẽ bàn giao cho chúng mình một cửa hàng kinh doanh đồ trẻ em).
Mình sụp đổ. Mình trách rằng tại sao bản thân lại có thể bỏ qua cho hắn hết lần này đến lần khác để tiếp tục mối quan hệ này. Mình hối hận, nhưng muộn rồi. Cả đêm mình thức trắng, hôm sau đám cưới, mình vẫn phải cười nói, chúc rượu họ hàng từ sáng tới chiều tối đến kiệt sức. Bố mình chắc chắn sẽ không cho hắn bất cứ cửa hàng nào. Mình đã không thỏa hiệp chuyện đăng ký kết hôn trước khi cưới và bây giờ chắc chắn sẽ không có con với hắn.
Mình đang ở nhà bố mẹ, từng giây từng phút chìm trong phẫn uất, ăn không ngon ngủ không yên vì những gì tồi tệ vừa xảy ra. Giá mà trước đó mình nói hết tình hình cho bố mẹ biết, họ sẽ thấy được vấn đề và ngăn mình chứ không để mọi chuyện đi quá xa thế này.
Facebook Comments