• Skip to primary navigation
  • Skip to main content
  • Skip to primary sidebar

Cap3 Confessions

Góc tâm sự, chia sẻ đến mọi người

  • Home
  • Confessions
  • E-Learning
  • Y tế
  • Privacy Policy
  • Show Search
Hide Search

Mình chưa từng yêu chồng!

admin · September 3, 2026 · Leave a Comment

Mình chưa từng yêu chồng!

Mình có một chuyện muốn tâm sự với mọi người. Tốt nghiệp đại học xong, mình lấy chồng khi tuổi đời còn khá trẻ, gần như chưa có va vấp gì trong cuộc sống và cũng chưa từng trải qua một mối tình nào trước đó. Vì vậy, tư duy của mình về người bạn đời, về hôn nhân và một gia đình riêng khi ấy còn rất non nớt. Đại loại là lúc đó mình còn trẻ người non dạ, hoàn toàn ko biết phải dựa vào những tiêu chí nào để đánh giá một người đàn ông có phù hợp để làm chồng hay ko.

Mình và anh quen nhau khoảng 5 năm. Trong suốt khoảng thời gian đó, hai đứa chủ yếu chỉ đi chơi với nhau chứ thực sự ko có quá nhiều sự gắn kết về mặt tình cảm. Mình cũng ko nhớ anh, ko có cảm giác mong ngóng hay háo hức như những người đang yêu nhau thường có. Hai đứa cũng ko chia sẻ được với nhau những câu chuyện sâu sắc. Mỗi lần gặp nhau thường chỉ nói những chuyện rất bình thường như hôm nay ăn gì, đi đâu, làm gì. Có một lần mình chủ động nói dừng lại khoảng 4 tháng. Trong 4 tháng đó, mình đi phượt, đi chơi, tận hưởng cuộc sống rất vui vẻ và gần như ko hề có cảm giác nhớ anh. Ngược lại, mình còn cảm thấy rất tự do và thích cuộc sống lúc đó.

Sau đó, anh đau khổ và liên lạc với người thân, bạn bè của mình để mong mình quay lại. Anh thậm chí còn cố tình sắp xếp một buổi gặp mặt đi xem concert chỉ để có cơ hội gặp mình. Nhưng khi nhìn thấy anh, cảm giác đầu tiên của mình lại là khó chịu và ko muốn tiếp xúc. Sau đó, vì bạn bè tác động nên mình đồng ý quay lại. Một thời gian sau, mẹ mình nói: “Thôi, đi với nhau lâu rồi thì cưới đi.” Mình nghe lời mẹ và chấp nhận kết hôn. Nhìn lại bây giờ, mình nhận ra có lẽ ngày đó mình bước vào hôn nhân ko phải vì một tình yêu đủ lớn, mà đơn giản là vì chúng mình đã ở bên nhau quá lâu và mọi người xung quanh đều nghĩ rằng đã đến lúc cưới.

Nói một chút về mình, mình được nhiều người đánh giá là xinh đẹp, cao ráo và từ trước đến nay cũng có khá nhiều người để ý. Gia đình mình ở mức bình thường, bố mẹ kinh doanh và gia đình có điều kiện. Vì lấy chồng khá sớm rồi sinh hai con nên trong hơn 10 năm qua, mình chủ yếu chỉ kinh doanh cùng gia đình và chưa có một dấu ấn hay bước đột phá thực sự lớn trong sự nghiệp. Nhưng mình luôn là người có tư duy tích cực và có niềm tin vào công việc của mình. Mình cũng là người yêu bản thân, biết chăm chút ngoại hình vì chính mình chứ ko phải để làm vừa lòng ai. Mình hướng ngoại, thích giao tiếp, thích mở rộng các mối quan hệ xã hội, thích trải nghiệm và luôn hứng thú với những điều mới mẻ. Mình yêu nghệ thuật, yêu cái đẹp và thường xuyên trau dồi cho bản thân về tư duy kinh doanh, phát triển bản thân, EQ, tâm lý học…

See also  Chồng ngoại tình, con tự kỷ, còn gì tồi tệ hơn?

Còn về chồng mình, anh hơn mình 9 tuổi. Ngoại hình thì bạn bè mình nhận xét là có phần ko tương xứng với mình. Anh thấp hơn mình, bị hói từ thời đại học và hơi béo. Mình mô tả thực tế như vậy để mọi người có cái nhìn rõ hơn, chứ ko phải mình muốn đánh giá một người chỉ qua ngoại hình. Anh tốt nghiệp Ngoại thương, trước đây cũng từng làm việc ở một vài công ty và có thời gian lên đến vị trí quản lý. Anh là trai Hà Nội gốc, bố mẹ có điều kiện và từ nhỏ cũng được gia đình chiều chuộng. Có lẽ vì vậy nên tính cách anh khá nhút nhát, ngại va chạm, ko thích chịu khổ và cũng ko muốn chịu trách nhiệm trong nhiều vấn đề. Anh ko có nhiều chí tiến thủ, khá lười biếng và thường suy nghĩ theo hướng tiêu cực. Những điều này đến khi lấy nhau rồi mình mới dần nhận ra.

Từ thời điểm covid đến nay, công ty cũ của anh giải thể nên anh thất nghiệp đã nhiều năm. Điều khiến mình khó hiểu là anh gần như ko có ý định nghiêm túc tìm một công việc mới. Một phần cũng vì trước đó ông có cho anh khoảng 2 tỷ đồng nên anh có một khoản tiền để dựa vào. Nhưng đến hiện tại số tiền đó cũng đã hết. Anh cũng nhận ra vấn đề và có nộp CV xin việc, nhưng ở độ tuổi của anh thì việc tìm một công việc phù hợp ko còn dễ dàng như trước. Sau đó, mẹ mình gợi ý anh về làm cho gia đình mình. Mỗi tháng mẹ trả cho anh 20tr đồng, đồng thời còn cấp vốn ban đầu để anh gây dựng khách hàng. Dự định ban đầu là sau khi công việc ổn định thì sẽ chuyển giao lại cho anh tự làm. Thế nhưng vấn đề là anh lại rất hời hợt với công việc. Có hôm anh đi làm, có hôm lại nghỉ, gần như ko có trách nhiệm với công việc, mặc dù anh biết rất rõ tiền bạc trong gia đình cũng ko còn dư dả để có thể tiếp tục sống như trước. Về kinh tế gia đình, thời gian đầu hai vợ chồng chia nhau. Anh lo học phí của đứa lớn, tiền điện nước, còn mình lo đứa nhỏ, tiền ăn uống và các khoản chi tiêu sinh hoạt khác cho cả nhà. Hai vợ chồng mình sống cùng bố mẹ chồng. Sau này có những khoảng thời gian công việc kinh doanh của mình gặp khó khăn, thiếu vốn nên mình cũng từng đề nghị anh lo học phí cho đứa nhỏ một thời gian. Nhưng từ trước đến nay kinh tế của mình chưa bao giờ phụ thuộc vào chồng.

See also  Có vẻ như là con gái, “Cố gắng cũng không bằng may mắn”

Thời gian đầu về làm dâu, mình được họ hàng nhà chồng khen là tháo vát, đảm đang. Hầu như mọi việc trong nhà mình đều làm hết. Có những lần gia đình có giỗ, phải làm đến 2-3 mâm cỗ, mình tự đi mua đồ, chuẩn bị, nấu nướng rồi lại tự dọn dẹp. Chồng gần như ko giúp gì. Trong cuộc sống hằng ngày cũng vậy. Mỗi khi nhờ anh làm việc nhà thì anh lại cảm thấy sĩ diện, ko muốn làm. Dần dần mình cũng tự làm hết. Anh sống khá thiếu nguyên tắc, ko có mục tiêu rõ ràng, rất bừa bộn và đôi khi còn khá keo kiệt.

Ko chỉ với gia đình mình, anh cũng khiến bố mẹ, họ hàng và anh chị em bên ngoại của mình có nhiều lời phàn nàn. Anh gần như chưa bao giờ chủ động đi lễ Tết hay thăm hỏi bố mẹ vợ. Những dịp gia đình bên mình có việc, anh thường chỉ đến ăn rồi về, gần như ko giao tiếp hay chủ động trò chuyện với ai. Có những lần cả nhà đi ăn cùng nhau, anh còn khá vô tư để mẹ mình trả tiền. Những chuyện như vậy lặp đi lặp lại khiến gia đình mình cũng có cái nhìn ko tốt về anh.

Về chuyện chăn gối, mình vốn ko phải người có nhu cầu cao, hoặc có thể do bản thân mình chưa từng có nhiều trải nghiệm nên cũng ko biết thế nào mới gọi là hòa hợp. Chuyện này cũng ko phải vấn đề quá lớn với mình. Anh khá yếu và kích thước cũng nhỏ, có khi vài tháng hai vợ chồng mới gần gũi một lần. Nhưng mình cũng ko quá coi trọng chuyện đó. Nó giống như việc một người chưa từng được ăn những món thật ngon thì sẽ nghĩ rằng ăn uống đơn giản chỉ cần no là được. Mình cũng vậy, chưa từng trải nghiệm một đời sống tình cảm và chăn gối khác nên trước đây mình ko nghĩ nhiều về chuyện này.

See also  Mình đã sai rồi!

Đến thời điểm hiện tại, mình và chồng sống với nhau giống như hai người chung nhà, cùng có trách nhiệm với con cái hơn là một cặp vợ chồng thực sự. Hai vợ chồng đã ngủ riêng khoảng 2 năm nay vì anh ngủ ngáy khiến mình mất ngủ, chứ ban đầu ko phải vì có vấn đề gì về tình cảm. Nhưng càng sống lâu, mình càng cảm thấy chán. Mình ko còn muốn đảm đang như trước, cũng ko còn muốn ôm hết việc nhà chồng vào người. Việc gì cần làm thì mình vẫn làm vì trách nhiệm, nhưng mình ko còn cảm giác muốn vun đắp, giữ lửa hay cố gắng xây dựng cuộc hôn nhân này nữa.

Mình bắt đầu muốn quay về chăm lo cho bên ngoại nhiều hơn, nhất là vì bố mẹ mình chỉ có hai người con gái. Mình nghĩ có lẽ nguyên nhân lớn nhất là ngay từ đầu mình đã ko thực sự yêu chồng. Hai người lại khác nhau quá nhiều về tính cách, cách sống, suy nghĩ và định hướng tương lai nên mình cũng ko có động lực để vun đắp. Một cuộc hôn nhân muốn giữ được lửa có lẽ phải có một cái nền đủ vững, còn giữa hai vợ chồng mình dường như ngay từ đầu đã thiếu điều đó.

Người ngoài nhìn vào có thể sẽ nghĩ cuộc sống của mình rất êm đềm. Chồng ko cờ bạc, ko rượu chè, ko gái gú, gia đình chồng có điều kiện nên nhiều người còn nghĩ mình lấy chồng như vậy là sướng. Nhưng chỉ người trong cuộc mới hiểu được cảm giác sống trong một cuộc hôn nhân như thế nào. Có những lúc mình cảm thấy rất ngột ngạt, chán nản và cô đơn dù bên cạnh vẫn có một người chồng.

Bây giờ đôi khi mình nghĩ, nếu ly hôn thì chỉ cần có các con ở bên cạnh, mình cũng cảm thấy đủ rồi, ko cần thêm bất cứ điều gì. Nhưng nghĩ đến việc thực sự bước ra khỏi cuộc hôn nhân này, mình lại ko đủ dũng khí. Mình sợ nhiều thứ, sợ ảnh hưởng đến các con, sợ gia đình, sợ những lời bàn tán và cũng sợ chính quyết định của mình.

Mình biết có thể mọi người sẽ nói rằng chồng mình ko làm điều gì quá tệ để đến mức phải ly hôn. Nhưng mình thực sự muốn nghe những đánh giá khách quan từ những người ngoài cuộc. Nếu là mọi người, mọi người sẽ nhìn cuộc hôn nhân của mình như thế nào, mình nên cố gắng thêm một lần nữa để vun đắp hay nên dũng cảm bước ra để bắt đầu lại cuộc sống của mình thì sẽ tốt hơn ạ.

Facebook Comments

Filed Under: Confessions Tagged With: ly hôn

Reader Interactions

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Primary Sidebar




Archives

Categories

  • Confessions

Gửi Confessions

Email: [email protected]

Quảng cáo

Bột tảo xoắn Blue Spirulina hữu cơ Dragon Superfoods – siêu thực phẩm xanh hữu cơ mang đến lợi ích tuyệt vời cho sức khỏe, tăng cường sắc đẹp từ bên trong.

Blue Spirulina – Siêu Thực Phẩm Xanh Cho Sức Khỏe Và Sắc Đẹp

Tags

baby three báo hiếu Bạo lực gia đình bất hiếu bỏ phố về quê Bố Chồng Bố Mẹ Chồng bố mẹ vợ cha mẹ chia tay Chùa Hà Chạn vương Cá tháng Tư Gia đình Giới tính thứ 3 hủy hôn kẻ thứ 3 kẻ thứ ba kết hôn ly hôn mai mối Mẹ Chồng mẹ đơn thân Ngoại tình ngoại tình tư tưởng người gia trưởng người nghèo người thứ 3 người thứ ba người yêu cũ nyc Nàng dâu phi công Sống thử sợ vợ thất nghiệp tiểu tam trai bao trầm cảm trầm cảm sau sinh Tình yêu Valentine Vợ chồng đào mỏ độc thân

Siêu thực phẩm hữu cơ (organic superfoods) là các loại thực phẩm thiên nhiên nguyên chất, được canh tác và chế biến không sử dụng hóa chất hay thành phần biến đổi gen (GMO). Chúng chứa mật độ vitamin, khoáng chất và chất chống oxy hóa cực cao, mang lại nhiều lợi ích vượt trội cho sức khỏe.

Copyright © 2026 · Cap3 Confessions By Hairstyles