Mẹ xin lỗi mẹ đã ko giữ được 1 gia đình hạnh phúc.
Mình K54, năm nay 32 tuổi, lấy chồng được hơn 6 năm và có hai bé, một bé gái 5 tuổi, một bé trai gần 3 tuổi. Mình làm kế toán cho một doanh nghiệp ở quê, chồng làm kỹ thuật cho một công ty lớn, thu nhập của hai đứa ko cao nhưng nếu biết vun vén thì vẫn đủ sống. Chồng mình trước giờ là người rất thương con, ở nhà cũng biết nấu cơm, tắm cho con, cuối tuần thường đưa cả nhà đi chơi. Người ngoài nhìn vào ai cũng bảo mình lấy được chồng tốt. Thậm chí chính mình nhiều lần cũng nghĩ như vậy. Chỉ có một chuyện đã theo cuộc hôn nhân của mình suốt từng ấy năm: Anh nói dối về tiền và nợ.
Năm thứ hai sau cưới, mình phát hiện anh vay hơn 100 triệu bên ngoài. Anh bảo vì làm ăn với bạn bị thua, sợ mình lo nên giấu. Mình khóc nhưng vẫn cùng anh trả. Hai vợ chồng cắt hết chi tiêu, tiền thưởng của mình, tiền mừng tuổi của con mình cũng gom vào. Trả xong chưa được bao lâu lại xuất hiện một khoản khác. Lần này anh nói đứng tên vay giúp bạn. Rồi lần khác là thẻ tín dụng, lần khác nữa là vay app. Có thời điểm chủ nợ gọi thẳng vào máy mình mới biết. Cứ mỗi lần bị phát hiện anh lại khóc, xin lỗi, thề đây là lần cuối. Mình đã nghe câu “anh hứa từ giờ ko giấu em chuyện gì nữa” ko biết bao nhiêu lần. Mình tha thứ vì con quấn bố, vì ngoài chuyện tiền bạc anh vẫn chăm vợ chăm con, và cũng vì mình luôn nghĩ chắc con người ta có thể sai rồi sửa.
Gần một năm vừa rồi cuộc sống khá yên. Hai đứa bắt đầu để dành lại được hơn 80 triệu, mình còn vui vẻ tính sang năm vay thêm mua một chiếc xe nhỏ để đưa đón các con. Tuần trước mình đang làm thì có người gọi hỏi bao giờ chồng mình trả khoản vay hơn 200 triệu. Mình tưởng họ gọi nhầm. Tối về hỏi thì anh còn chối, bảo số lừa đảo. Đến lúc mình đưa những tin nhắn, giấy chuyển khoản ra trước mặt thì anh mới thú nhận đã vay từ mấy tháng trước, một phần để trả khoản cũ mà mình chưa từng biết, một phần đem góp vốn với bạn. Mình gần như phát điên vì số tiền hai vợ chồng chắt chiu được còn chưa bằng một nửa số nợ anh vừa tạo ra.
Hai đứa cãi nhau rất lớn. Mình hỏi tại sao lần nào cũng hứa rồi vẫn làm, tại sao cả nhà đang sống yên ổn lại cứ phải kéo vợ con vào những khoản nợ mà mình ko hề biết. Anh bảo mình nói nhiều, rồi hai bên lời qua tiếng lại. Và lần đầu tiên trong hơn 6 năm, anh tát mình ngay trước mặt hai đứa trẻ. Con gái mình đứng chết lặng vài giây rồi khóc, ôm chân mình hỏi: “Bố đánh mẹ à?”. Khoảnh khắc ấy tự nhiên mình tỉnh hẳn. Mình ko khóc nữa, cũng ko cãi. Mình chỉ vào phòng lấy giấy tờ, vài bộ quần áo cho các con rồi gọi anh trai đến đón. Anh chạy theo xin lỗi, bảo lúc đó nóng quá nên mất kiểm soát. Nhưng với mình, một lần là đủ. Mình ko muốn các con lớn lên rồi nghĩ bố nổi nóng thì có quyền đánh mẹ, còn mẹ vì muốn “giữ gia đình” nên cứ phải chịu.
Bố mẹ chồng biết chuyện đã sang tận nhà xin lỗi mình. Mẹ chồng khóc, nói ông bà ko bênh con trai và nếu mình muốn ly hôn thì ông bà cũng ko trách. Mọi người còn bảo mình cứ ở lại căn nhà hiện tại với hai cháu, nhưng lúc này mình chỉ muốn về nhà bố mẹ đẻ một thời gian. Mình cần ngủ được một giấc ko phải giật mình vì điện thoại chủ nợ, ko phải mở tài khoản ra rồi lo hôm nay lại xuất hiện thêm khoản nào mình chưa biết. Các con vẫn có bố, mình chưa bao giờ có ý định ngăn anh gặp con. Chỉ là từ giờ, bố mẹ của chúng sẽ ko còn sống chung nữa.
Đêm đầu tiên về ngoại, con gái hỏi mình: “Sau này bố có về ở với mẹ nữa ko?”. Mình quay đi khóc vì ko biết trả lời thế nào. Mình vẫn thấy có lỗi với các con, vẫn sợ sau này chúng trách mẹ vì ko cố thêm một lần nữa. Nhưng 6 năm qua mình đã cố quá nhiều lần rồi. Mẹ xin lỗi vì ko thể cho các con một gia đình có đủ bố mẹ dưới cùng một mái nhà, nhưng mẹ hy vọng ít nhất có thể cho các con một ngôi nhà mà ko còn tiếng cãi nhau, những cuộc gọi đòi nợ và cảnh bố giơ tay với mẹ. Còn với anh, em ko hận. Em chỉ nghĩ món nợ giữa hai đứa đến đây chắc cũng trả đủ rồi.
Facebook Comments