Làm thế nào để chồng có thể đòi được tiền, đất cho gia đình.
Nhiều lúc thấy thương chồng, thiệt cho chồng quá mà ko biết làm thế nào…
2 vợ chồng lấy nhau được 12 năm. Chồng mình con út, trên thì có 2 chị.
Bố mẹ chồng mình thì ngày trước còn khỏe nhưng khoảng 7 năm trở lại đây thì cũng già yếu đi nhiều, bố chồng mới mất năm ngoái, chỉ còn mẹ chồng. Từ hồi bố mẹ chồng ốm thì chồng mình là người chạy đôn chạy đáo để lo cho bố mẹ, thuê cả người giúp việc rồi nhờ cả họ hàng, nói là nhờ nhưng vẫn trả tiền hàng tháng cho…vì chồng mình cũng ko thể về quê với bố mẹ chồng được, phải ở Hà Nội đi làm, kiếm tiền, ngoài bố mẹ chồng thì chồng mình cũng còn phải lo cho gia đình cho vợ, cho con. Có 1 thời gian rất dài, cứ cuối tuần là anh về quê, 1 nửa thời gian dành cho bố mẹ, 1 nửa thời gian dành cho vợ con, thậm chí dành cho bố mẹ nhiều hơn ấy. Mình là vợ mình cũng thông cảm và thấu hiểu cho anh…là con trai, lại còn út. Có 2 chị nhưng 2 chị đều đi lấy chồng, bố mẹ ốm đau, nhà có việc gì cứ lờ đi, bơ đi, nhiều lúc mình thấy bực lắm nhưng ở ngoài vẫn cố gắng vĩ hòa di quý vì cũng thương chồng, ko muốn mất lòng gia đình chồng…nhưng bên trong thì thật sự, có khi 2 chị ấy cũng chẳng coi mình ra gì. Tiền nong các chị sinh cháu, rồi cháu vào cấp 1, thi thoảng có giấy khen hay thi thoảng qua nhà mình chơi thì chúng mình vẫn gửi thêm tiền, tặng quà, bao ăn bao uống, các chị thì ko…việc lo cho bố mẹ cũng để chồng mình.
Vì mẹ chồng biết là sức khỏe yếu, cũng chẳng sống được bao lâu nên có bao nhiêu tài sản thì tính toán rồi để lại cho các con…
Nhưng cũng chính vì thế mà gia đình mâu thuẫn, các chị đòi chia đều đơn giản lý do đều là con, xong là con gái đi lấy chồng, ko có gì, vất vả…trong khi chồng mình cũng được cho gì từ trước tới giờ đâu, từ hồi sinh viên đã đi làm thêm, ra trường nhờ kinh nghiệm hồi còn đi làm và 1 thời gian đi làm công ty thì anh khởi nghiệp, cũng gọi là ổn ổn, có 1 công ty nhỏ khoảng 15 nhân viên thôi (vì thế cũng rất bận…), à mà giờ chỉ còn 10 người, căn bản kinh tế ngày 1 khó khăn hơn, cạnh tranh hơn, rồi anh cũng đưa mẹ lên Hà Nội để tiện chăm sóc và làm việc rồi…
Ngoài lý do cùng là con, lại là con gái có phần thiệt, các chị còn nói là em út nhưng kiếm nhiều tiền nhất, ko cho các chị thì thôi, ko giúp đỡ thì thôi, giờ còn về tranh đất với các chị, nói theo kiểu đất cát giờ nên để lại cho các chị, chia đôi thôi, mỗi người 1 nửa…
Mình cứ nghĩ chỉ các chị nghĩ vậy, các anh chồng của các chị sẽ phải chia sẻ khó khăn vì các anh với chồng mình, đều là đàn ông nhưng ko, mấy anh ấy cũng hùa vào các chị luôn.
Cảm giác bất lực mọi người nhỉ, ko chăm lo cho bố mẹ, rồi giờ về tranh giành tài sản, đất đai. Chồng mình thì lại sợ, sợ mất lòng các chị, rồi cũng đọc nhiều bài nói chuyện chia đất chia cát thành ra cả gia đình xích mích, có người còn vì vậy mà mất mạ**, chồng mình cũng ko muốn phải suy nghĩ nhiều, muốn tập trung lo cho mẹ và công việc, ko muốn tranh cãi nên dần dần có tư tưởng đồng ý… anh nói “Anh cũng mệt lắm em à!”, hôm ấy anh tâm sự rồi tựa đầu vào vai mình khóc, mà trong khi anh là đàn ông…chắc anh cũng mệt lắm rồi mới chấp nhận như vậy.
Mẹ chồng cũng buồn, nghĩ mẹ vẫn còn đây, ốm đau thì chẳng chăm, giờ thấy các con tranh giành nhau…nhưng mẹ cũng có tuổi, mình cũng ko biết nói hay làm thế nào để mẹ có thể hiểu được nữa… đến việc đi lại còn khó khăn, trí nhớ cũng lúc nhớ lúc quên, chồng mình thì lại cũng thương mẹ, hôm trước anh bảo “Thôi con tự lo được cho mẹ, cho gia đình con, cứ để cho các chị tất cũng được mẹ à”
Làm thế nào để chồng có thể đòi được tiền, đất cho gia đình…mình ko muốn công sức của bố mẹ, của chồng mình lại rơi vào tay người ta 1 cách như vậy được.
Facebook Comments