Có phải đã đến lúc chị em chúng mình cần nhìn nhận lại bản thân vì cái tôi quá cao trong một cuộc hôn nhân?
Tôi và chồng kết hôn được bốn năm, cả tôi và anh ấy đều có công việc ổn định. Hôm nay chúng tôi cãi nhau bất chợt anh ấy nói: “Em đừng bao giờ nhắc đến chuyện tiền bạc nữa!”. Lời nói ấy tưởng chừng rất bình thường đối với những cặp vợ chồng khác, nhưng không đối với tôi là điều nặng nề nhất vì từ lúc cưới nhau tới giờ anh chưa bao giờ nặng lời và đề cập đến vấn đề tài chính đối với tôi. Thời gian chung sống cùng anh, mọi việc lớn nhỏ trong gia đình từ tiền thuê nhà, tiền sữa tả cho con đều do một tay anh lo liệu, những lúc vợ chồng mâu thuẫn đều là do tôi gây sự trước và anh là người chủ động làm hòa vì anh biết rằng tôi sẽ chẳng bao giờ biết xin lỗi đâu. Còn bản thân tôi cứ mãi quẩn quanh trong những suy nghĩ cho rằng mình luôn là người hy sinh và chịu thiệt thòi nhiều hơn vì vừa đi làm vừa phải chăm sóc con, nhiều lúc con ốm tôi phải tự lo một mình. Nhưng tôi đã quá ích kỹ, đến bây giờ tôi nhận ra những vất vã đó đã là gì đâu khi chồng mình đang dãi nắng dầm mưa, cày ngày cày đêm để kiếm tiền chăm lo cho gia đình, lúc anh đi làm là mọi người vẫn còn ngon giấc, lúc anh trở về nhà là lúc mọi người đã chìm vào giấc ngủ say.
Sau cuộc cãi vã, tôi đã suy nghĩ rất nhiều và tôi đã quyết định ngồi xuống cùng anh để nói chuyện. Tôi chủ động hỏi anh: “Bao năm qua sống cùng nhau em đã tạo áp lực cho anh nhiều lắm phải không?”. Thay vì trách móc tôi, anh ấy chỉ ôm tôi vào lòng và nói: “Anh không thấy áp lực, vì cuộc sống hôn nhân không phải chỉ là chúng ta có thêm một thành viên mới trong gia đình mà còn phải có thêm những vất vã, những sự hy sinh, sự đồng cảm và cùng nhau chia sẽ. Anh biết em vừa chăm con vừa đi làm rất vất vã, anh thương em và con nhiều nên anh luôn cố gắng để sau này gia đình mình có cuộc sống đủ đầy hơn. Vì em và con xứng đáng nhận được những điều đó. Việc của em là lo cho bản thân và con thật tốt những lúc anh không ở nhà. Anh xin lỗi vì không thể chia sẽ cùng em những lúc e buồn. Cùng nhau cố gắng em nha, vì chúng ta là một gia đình mà phải không em!”. Nghe những lời tâm sự của anh mà tôi cảm thấy vô cùng ray rứt vì những lời nói, hành động mà mình đã cư xử với anh. Lần đầu tiên sau bốn năm chung sống cùng nhau tôi nói lời xin lỗi anh, tôi hứa với anh sẽ cùng anh vượt qua những khó khăn trong cuộc sống, làm hậu phương vững chắc cho anh.
Chị em mình ai đã từng có những suy nghĩ như tôi thì hãy gạt bỏ cái tôi của mình đi. Đừng bao giờ cho rằng mình làm việc nhiều hơn, mình đã hy sinh, vất vã nhiều hơn, vì vốn dĩ chẳng có một cuộc hôn nhân nào mà chúng ta vẫn được tự do, thoải mái như lúc chúng ta còn độc thân. Hãy nhìn vào những gì đối phương đã làm được cho gia đình. Thông cảm, thấu hiểu, cùng chia sẽ đó chính là bí quyết gìn giữ một gia đình luôn hạnh phúc và bền vững.
Facebook Comments