• Skip to primary navigation
  • Skip to main content
  • Skip to primary sidebar

Cap3 Confessions

Góc tâm sự, chia sẻ đến mọi người

  • Home
  • Confessions
  • E-Learning
  • Y tế
  • Privacy Policy
  • Show Search
Hide Search

23 tuổi, trả thứ nợ không phải của mình

admin · April 26, 2026 · Leave a Comment

23 tuổi, trả thứ nợ không phải của mình.

8 năm rồi, nhà em như sống chung với nợ. Bố em hết lô đề đến cờ bạc, bố từng bán cả hai căn nhà chục tỷ để trả nợ. Em cứ nghĩ khoảng thời gian khó khăn đó sẽ khiến bố tỉnh ngộ, làm ăn để trả số nợ còn lại. Sau đó cả gia đình em cố gắng xây dựng lại tổ ấm, sống cuộc đời dễ dàng hơn. Ai ngờ mọi thứ cứ lặp lại như một vòng luẩn quẩn. Cứ trả xong thì đôi ba tháng lại có người đến đập phá chỗ làm của mẹ em để đòi tiền.

Em chỉ mới đôi mươi, vừa học vừa làm, lo cho gia đình, rồi gánh thêm cả những khoản nợ bố để lại. Số tiền em bỏ ra không nhỏ, gần như toàn bộ tài sản em đã tích góp trong 5 năm nay. Mỗi ngày đều tự nhủ phải cố thêm một chút để tương lai đỡ chật vật hơn. Nhưng rồi, từng khoản một, em đều mang đi để vá những lỗ hổng không phải do mình tạo ra…

Bố em không có thu nhập ổn định, nhưng vẫn bốc họ với lãi suất siêu cao để gỡ gạc… mà không có khả năng tự trả. Nghĩa là, nếu không có ai đứng ra gánh thì những áp lực đó sẽ tiếp tục đè lên mẹ, lên các em, và cuối cùng vẫn quay lại tìm đến em. Nhiều lần khuyên nhủ mẹ hãy suy xét kỹ việc rời đi, nhưng mẹ không nỡ.

See also  37149: Đừng bao giờ chấp nhận thực tại và bằng lòng

Mới Tết vừa rồi là lần cuối cùng em gửi tiền cho bố. Em chưa bao giờ dám nói ra cảm xúc của mình, duy chỉ lần đó… em đã nói một cách đầy oán hận. Bao nhiêu uất ức em đã tuôn ra hết, thậm chí dọa sẽ từ bỏ nhân thân. Tưởng chừng như đã kết thúc, tưởng chừng bố sẽ suy ngẫm lại…. Tới nay, lại thêm một khoản nợ.

“…”

Mẹ em, nửa đời người chưa một lần mặc đẹp, suốt ngày lo trả nợ. Không phải nợ của mẹ, mà là nợ do bố để lại. Cả tuổi thanh xuân của mẹ gói gọn trong hai chữ “chịu đựng”. Còn chúng em, con cái trong nhà, chẳng đứa nào được sống trong một môi trường đủ đầy. Lúc nào cũng chỉ mong ngày hôm đó không có người đến gõ cửa đòi tiền, không có cảnh mẹ khóc, không có tiếng bố quát tháo, không phải chịu những ánh mắt dè bỉu, khinh thường từ hàng xóm.

Bác (anh trai của bố) là một người rất khó tính. Nhưng cái khó ở đây không phải là nghiêm khắc vì thương, mà là kiểu cay nghiệt, thù hằn và coi thường. Lúc nào bác cũng chửi gia đình em, đặc biệt là mẹ em – người phụ nữ đã hy sinh gần như cả cuộc đời để gánh gồng những hậu quả không phải do mình gây ra. Bác từng nói mẹ em là đồ làm đĩ, làm vợ thì phải khuyên nhủ can ngăn chồng, mày không khuyên bảo được thì khác gì về làm đĩ. Một câu nói độc đến mức nếu ai từng nhìn thấy mẹ em nai lưng làm lụng, khổ nhọc từ sáng đến đêm, chưa từng một ngày than thở, sẽ thấy đau như bị cứa vào tim vậy… (có khoảng thời gian ngày nào cũng chửi mắng nhà em ngay dưới sân nhà, dù nhà em không vay mượn gì đến tiền của bác).

See also  37068: Lưng chừng tuổi 30!

Từ nhỏ đến lớn, bác chưa bao giờ mắng em thẳng mặt, nhưng lúc nào cũng nói kiểu để em nghe thấy. Nói xỉa, nói móc, nói cả những điều một đứa trẻ cũng biết là mình đang bị xúc phạm. Bố mẹ em thì bị chửi công khai trước mặt, để em phải nghe, phải chứng kiến. Cái cảm giác bị coi thường âm ỉ nó không giống những trận đòn đau, nhưng nó khiến người ta mòn mỏi dần dần. Em lúc đó chỉ là trẻ con, em cũng rất nhút nhát và hướng nội, nên khi nghe những lời bác chửi mẹ con em như vậy, em chỉ biết nghẹn, run sợ trước một người lớn…

Em bước ra khỏi nhà 4 năm trước để học đại học và tự lập, em đã quá vui mừng mà không nhận ra mình đã bỏ lại những đứa em chưa kịp lớn… Để giờ đây chúng dần thu mình, mất tự tin, không dám kết bạn, việc học cũng chệch hướng từ lúc nào không hay. Dù em có nói như thế nào chúng vẫn không thể khá hơn được! Mẹ luôn muốn em dẫn dắt chúng sau này có công việc ổn định, nhưng nếu còn không bước nổi lên lớp 10 thì em biết làm sao!

Bên nhà trai đã bắt đầu giục cưới… Em biết họ thương em, quý em, muốn hai đứa sớm ổn định. Gia đình anh tử tế, nền nếp – điều mà em luôn trân trọng và cũng chính là điều khiến em day dứt nhất. Nhưng một gia đình không còn nhà cửa, một người bố chìm trong cờ bạc, nợ nần chồng chất, những mối quan hệ họ hàng đầy cay nghiệt và xa lánh. Em không dám tưởng tượng nếu một ngày họ biết hết mọi chuyện… họ sẽ nhìn em như thế nào. Ngay cả bản thân em, nếu đứng ở vị trí của họ, em cũng sẽ chần chừ.

See also  Bị trách không có tình người khi Bà NYC mất

Em không sợ nghèo, nhưng em sợ ánh mắt đánh giá. Sợ làm ảnh hưởng đến gia đình anh. Sợ mang theo cả một quá khứ nặng nề bước vào một nơi vốn dĩ rất trong sạch và yên bình. Vì thế em cứ trì hoãn. Không phải vì em không muốn, mà vì em chưa dám.

… Nếu lần này em thật sự rời đi thì phía sau vẫn còn đó hai đứa em chưa kịp lớn, một người mẹ vẫn đang gồng mình chịu đựng, và một phần trách nhiệm em không biết phải đặt xuống hay tiếp tục mang theo. Tới giờ em vẫn chưa có được khoản nào của riêng mình. Em phải làm sao với cuộc sống này.. Em không biết mình nên mạnh mẽ theo cách nào nữa.

Facebook Comments

Filed Under: Confessions

Reader Interactions

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Primary Sidebar




Archives

Categories

  • Confessions

Gửi Confessions

Email: [email protected]

Quảng cáo

Bột tảo xoắn Blue Spirulina hữu cơ Dragon Superfoods – siêu thực phẩm xanh hữu cơ mang đến lợi ích tuyệt vời cho sức khỏe, tăng cường sắc đẹp từ bên trong.

Blue Spirulina – Siêu Thực Phẩm Xanh Cho Sức Khỏe Và Sắc Đẹp

Tags

baby three báo hiếu bạn thân Bạo lực gia đình bất hiếu bỏ phố về quê Bố Chồng Bố Mẹ Chồng bố mẹ vợ cha mẹ chia tay Chùa Hà Cá tháng Tư Gia đình kẻ thứ 3 kẻ thứ ba kết hôn ly hôn mai mối Mẹ Chồng Ngoại tình ngoại tình tư tưởng người gia trưởng người nghèo người thứ 3 người thứ ba người yêu cũ nyc Nàng dâu phi công Sống thử sợ vợ thất nghiệp tiểu tam trai bao trầm cảm trầm cảm sau sinh Tình yêu Valentine Vợ chồng đào mỏ độc thân

Grato Superfoods – Nhãn hàng Organic Superfoods đầu tiên của Việt Nam, được phát triển bởi những người trẻ yêu lối sống xanh.

Copyright © 2026 · Cap3 Confessions By Hairstyles