7 năm rồi, anh trai mình vẫn sống như thể chị dâu và đứa bé chưa từng rời đi.
Chuyện của anh trai mình xảy ra cách đây 7 năm. Khi ấy chị dâu đang mang thai bé gái đầu lòng được hơn 8 tháng. Hai anh chị lấy nhau chưa đầy 2 năm, vừa chuyển về căn nhà mới và còn đang háo hức chuẩn bị phòng cho con. Nhưng rồi một buổi chiều, trên đường đi làm về chị gặp tai nạn. Bác sĩ đã cố gắng hết sức nhưng cuối cùng cả chị và em bé đều ko qua khỏi.
Ngày hôm đó gần như đã thay đổi hoàn toàn anh trai mình. Mấy tháng đầu anh ko chịu bước vào căn phòng đã chuẩn bị cho con. Đồ sơ sinh chị mua vẫn nguyên trong tủ, chiếc nôi hai vợ chồng đặt trước đó cũng chẳng ai dám động đến. Đêm anh thường mất ngủ, có hôm mẹ mình đi ngang qua còn nghe anh gọi tên vợ rồi nói: “Em ngủ đi, để anh trông con cho”. Mẹ về phòng khóc cả đêm.
Anh xin nghỉ việc gần hai tháng. Sau đó chính anh chủ động đi làm trở lại vì trước đây chị dâu luôn mong anh được lên chức. Anh bảo với mình: “Anh mà cứ sống thế này chắc cô ấy nhìn thấy cũng buồn”. Từ đó anh lao vào công việc, bên ngoài lại trở thành một người bình thường, vẫn nói chuyện, vẫn cười, vẫn chăm sóc bố mẹ. Chỉ có chuyện tình cảm là tuyệt nhiên ko nhắc tới.
Bố mẹ từng giới thiệu cho anh vài người. Anh ko nổi giận, chỉ nhẹ nhàng nói: “Con sống thế này cũng được, bố mẹ đừng làm khó con gái nhà người ta”. Có cô đồng nghiệp thích anh mấy năm, biết hoàn cảnh vẫn muốn tiến tới nhưng anh cũng từ chối.
Điều khiến mình thương nhất là chiều nào rảnh anh cũng đi ngang qua một trường tiểu học gần công ty. Có hôm mình hỏi sao cứ thích con đường này, anh cười bảo: “Nếu con bé còn thì năm nay chắc cũng học lớp 2 rồi”. Sinh nhật của bé theo ngày dự sinh, năm nào anh cũng mua một chiếc bánh nhỏ. Ngày giỗ chị, anh mua hoa đúng loại chị thích rồi ngồi trước bàn thờ rất lâu.
Có lần hai anh em đi trung tâm thương mại, anh đứng trước quầy váy trẻ con nhìn mãi. Cuối cùng anh mua một chiếc váy rồi đem về cất vào căn phòng cũ. Trong tủ ấy bây giờ có cả quần áo trẻ con đủ độ tuổi. Mình từng khuyên anh nhận con nuôi, anh chỉ lắc đầu: “Anh sợ mình thương nó chỉ vì tưởng tượng đó là con anh. Như thế ko công bằng với đứa trẻ”.
Mẹ cũng hay giục mình lấy chồng. Mình năm nay 27 tuổi rồi nhưng vẫn chưa thực sự muốn cưới ai. Ko phải mình đem tất cả đàn ông ra so sánh với anh trai, nhưng chứng kiến tình cảm của anh chị từ lúc yêu nhau cho đến tận bây giờ khiến mình khó chấp nhận một tình yêu hời hợt.
Ngày cưới năm ấy, chị dâu từng nói với mình rằng chị chẳng cần anh trai phải giàu có, chỉ cần sau này anh vẫn thương chị như ngày đầu là đủ.
Có lẽ chính chị cũng ko thể ngờ rằng 7 năm sau khi chị rời đi, lời hứa ấy anh mình vẫn chưa từng quên.
Facebook Comments