Yêu nhau 5 năm mình vẫn chưa muốn cưới.
Mình là nữ, năm nay 25 tuổi, ra trường được hơn 2 năm và hiện đang làm cho một công ty ở Hà Nội. Công việc của mình tương đối ổn định, thu nhập không phải quá cao nhưng đủ để tự lo cho bản thân và mỗi tháng đưa bố mẹ một khoản sinh hoạt. Mình may mắn là người Hà Nội nên sau khi ra trường vẫn sống cùng bố mẹ, không phải lo tiền thuê nhà. Có lẽ vì vậy mà cuộc sống của mình đến giờ vẫn khá thoải mái, đi làm về có cơm mẹ nấu, cuối tuần gặp bạn bè, thỉnh thoảng đi du lịch. Mình cũng đang học thêm ngoại ngữ và dự định vài năm tới sẽ học cao hơn hoặc tìm cơ hội chuyển sang một công việc tốt hơn. Nói chung ở tuổi này, mình vẫn còn rất nhiều thứ muốn làm trước khi nghĩ đến chuyện làm vợ, làm mẹ.
Người yêu mình hơn mình 6 tuổi. Anh quê cách Hà Nội hơn 100km, làm kinh doanh cùng một người bạn nên thu nhập khá tốt nhưng công việc rất bận. Hai đứa quen nhau từ hồi mình còn là sinh viên năm hai, tính đến giờ cũng gần 5 năm. Anh là người sống tình cảm, chịu khó làm ăn và từ lúc yêu đến giờ cũng chưa có chuyện gì khiến mình phải nghi ngờ. Mình đã về nhà anh nhiều lần, bố mẹ anh rất quý mình, Tết nào cũng gọi điện hỏi bao giờ về chơi, mẹ anh thỉnh thoảng còn gửi đồ ăn lên cho mình. Có lần bác còn đùa: “Con dâu cứ học hành, làm việc thoải mái, bao giờ hai đứa cưới thì bố mẹ lo.” Thú thật mình rất quý gia đình anh và nếu chỉ xét chuyện nhà chồng tương lai thì mình chẳng có gì để phàn nàn.
Vấn đề lại nằm ở chuyện cưới xin. Khoảng một năm trở lại đây, anh nhắc chuyện cưới gần như tuần nào cũng có. Ban đầu anh bảo cuối năm nay cưới, mình nói chưa sẵn sàng thì anh chuyển sang đầu năm sau. Mình vẫn không đồng ý thì anh lại bảo ít nhất phải cho anh một cái mốc cụ thể. Anh nói mình 25 tuổi không còn quá nhỏ, hai đứa cũng yêu nhau 5 năm rồi, tìm hiểu từng ấy thời gian còn chưa đủ thì không biết phải đợi đến bao giờ. Bố mẹ anh cũng lớn tuổi, ông bà mong có cháu. Anh còn tính sẵn sau cưới hai đứa sẽ thuê chung cư ở Hà Nội một thời gian, sau đó anh bán một mảnh đất bố mẹ cho rồi vay thêm để mua nhà. Có hôm anh còn mở cả ứng dụng bất động sản, chỉ từng căn rồi hỏi mình thích căn hai phòng ngủ hay ba phòng ngủ. Trong khi mình ngồi cạnh chỉ nghĩ: “Khoan đã, em đã đồng ý cưới đâu anh?”
Điều khiến mình lăn tăn hơn là bố mẹ mình. Anh ít có thời gian lên Hà Nội nên trong 5 năm yêu nhau, số lần anh chính thức ngồi ăn cơm, nói chuyện với bố mẹ mình chắc chưa đến 10 lần. Bố mẹ cũng biết chúng mình yêu lâu rồi nhưng gần như chẳng bao giờ hỏi. Mình từng chủ động hỏi mẹ: “Mẹ thấy anh ấy thế nào?”, mẹ chỉ trả lời: “Con lấy chồng chứ mẹ có lấy đâu, con phải tự tìm hiểu.” Hỏi bố thì bố lại bảo: “Yêu là một chuyện, lấy nhau lại là chuyện khác.” Rồi hết. Chính thái độ không phản đối nhưng cũng chẳng hào hứng ấy làm mình càng không biết bố mẹ thực sự nghĩ gì.
Cách đây mấy hôm, anh lại nói chuyện cưới. Lần này anh khá nghiêm túc, bảo rằng anh đã 31 tuổi, không muốn tiếp tục một mối quan hệ mà không biết bao giờ mới có kết quả. Anh nói nếu mình sợ lấy chồng mất tự do thì sau cưới mình vẫn có thể đi học, đi du lịch, gặp bạn bè, anh không cấm. Nếu mình chưa muốn sinh con thì hai đứa có thể kế hoạch thêm 1-2 năm. Anh chỉ muốn có một gia đình, muốn đi làm về có vợ ở bên, cuối tuần hai đứa về thăm bố mẹ. Nghe anh nói thì mọi thứ rất hợp lý, thậm chí có phần màu hồng. Nhưng mình lại nghĩ hôn nhân đâu đơn giản như thế. Cưới xong sẽ có hai bên gia đình, nội ngoại, lễ Tết, cơm nước, tiền bạc, rồi sớm muộn cũng đến chuyện con cái. Mình sợ một buổi sáng thức dậy bỗng nhận ra tuổi trẻ của mình đã chuyển sang một giai đoạn khác khi bản thân còn chưa chuẩn bị xong.
Mình có nói thẳng rằng mình vẫn yêu anh và chưa từng nghĩ đến chuyện chia tay, nhưng mình muốn khoảng 2 năm nữa mới cưới. Anh lại hỏi: “Hai năm nữa em có chắc chắn sẵn sàng không, hay lúc đó em lại muốn thêm hai năm nữa?” Mình không trả lời được. Anh cũng không giận, chỉ bảo mình suy nghĩ thật kỹ vì anh tôn trọng lựa chọn của mình, nhưng anh cũng cần biết tương lai của hai đứa ở đâu.
Từ hôm đó mình suy nghĩ mãi. Một bên là người đã đồng hành với mình gần 5 năm, công việc ổn định, yêu thương mình, gia đình cũng tử tế và thực sự muốn cưới. Một bên lại là cảm giác mình vẫn còn quá nhiều điều chưa trải nghiệm và chưa muốn bước vào cuộc sống hôn nhân ngay lúc này. Mình sợ nếu cứ bắt anh chờ thì ích kỷ với anh, nhưng nếu cưới chỉ vì yêu lâu rồi, vì bố mẹ anh mong cháu hay vì sợ mất anh thì lại ích kỷ với chính mình.
Nếu là mọi người, mọi người sẽ kết hôn với một người phù hợp khi cơ hội đã đến, hay chỉ kết hôn khi bản thân thực sự cảm thấy sẵn sàng, dù có thể phải đánh đổi cả một mối tình 5 năm?
Facebook Comments