Ranh giới giữa hài hước và vô duyên nó mong manh lắm anh em à!
Mình vừa bị n.y nói lời chia tay xong, n.y mình còn nói là: “Ranh giới giữa hài hước và vô duyên nó mong manh lắm anh à!”.
Đầu đuôi câu chuyện là như này, mình dân Tài chính, đặc điểm mắc bệnh nói nhiều, bạn ấy học Kinh tế ra, học về Marketing và giờ cũng đang làm về truyền thông cho 1 tập đoàn lớn (gọi là bạn ấy vì 2 đứa bằng tuổi). Quen nhau 1 năm, yêu nhau được 4 tháng, tuần vừa rồi về nhà bạn ấy chơi vì liên hoan chia tay em trai của n.y chuẩn bị quay lại Đức du học…
Mình ban đầu cũng ko định uống rượu vì biết mình nói nhiều, say vào lại còn hay nói lung tung nữa…nhưng mọi người mời nhiều quá nên mình cũng cà nể, kiểu cứ chén chú chén anh xong uống ko kiểm soát rồi say…
Hôm ấy chỉ nhớ say tỉnh dậy thì mọi người đã về hết, còn mỗi mình nằm dài ở ghế…được đắp thêm cái chăn thôi, dậy thì thấy mặt bố mẹ n.y có vẻ căng thẳng mà ko biết đầu đuôi như nào cho đến khi về rồi, n.y mình mới nói cho mình nghe là hôm ấy mình say xong mang rượu sang hỏi thăm, chúc bác hàng xóm (mâm bên cạnh) là:
– Bác dạo này còn làm tiền đạo không bác?
Trong khi bác ấy cụt chân do tai nạn lao động…lại còn “Chúc bác sớm mọc ra cái chân nữa!”
Xong mâm bên kia cũng có 1 người anh họ bị tai nạn giao thông nên cụt mất 1 tay…, lúc mọi người hát karaoke thì mình lại còn hô to:
– Tay đâu tay đâu, mọi người cho con thấy cánh tay của mọi người nào! Anh To** nữa! Tay anh đâu…?
Rồi nói đến chuyện uống nhiều bia rượu, mọi người lúc đấy ngà ngà say rồi mà đến giờ mình cũng ko hiểu sao lại chuyển sang chủ để uống nhiều bia rượu xong ung thư gan thận này kia…mình:
– Vâng, uống bia uống rượu nhiều, tốn người lắm…mọi người uống ít thôi ạ!
…
Cơ bản thì đó là câu chuyện của n.y mình kể lại, cụ thể đến giờ mình cũng chỉ nhớ lờ mờ, thậm chí bản thân còn hoài nghi về tối ngày hôm ấy. Sau thì đến tận hôm nay mới nói chuyện lại thì n.y mình bảo là chia tay…nào là vì ko kiểm soát bản thân, nào là vì bố mẹ thấy ko ưng, hàng xóm anh em cũng mất vui…rồi cái kết là là đấy…
“Ranh giới giữa hài hước và vô duyên nó mong manh lắm anh à!”
Cũng chỉ biết thở dài nói lời xin lỗi…nhưng hình như quá muộn rồi mọi người nhỉ.
P/s: Mình tâm sự nghiêm túc, ai cười xuống địa ngục!
Facebook Comments