Người yêu cũ của mình đã qua một đời chồng và có một bé gái. Cô ấy nói rằng chồng cũ ngoại tình nên ly hôn rồi, chỉ tội em bé. Cô bé cũng 5 tuổi rồi. Lúc đầu yêu cô ấy mình cũng cố làm quen với bé. Ban đầu con hơi ngại nhưng về sau rất quấn mình.
Một hôm con hỏi là: “Chú ơi, mai chú có thể tới nhà trẻ đón con không ạ?”. Mình bảo được. Lúc mình và cô ấy đến thì bé mới nói với các bạn là: “Bố mẹ tớ tới đón rồi…”.
Mình thấy hơi xúc động, cũng không hỏi con tại sao lại gọi mình là bố. Có lẽ chỉ đơn giản nói cho bạn bè biết bé cũng có bố. Mình dẫn cô bé đi hiệu sách, đọc sách cho bé nghe. Cô ấy kể rằng bé ở lớp khá ít nói, lại lầm lì, giờ có mình nên mới vui vẻ như vậy.
Có hôm đang ngồi chơi, bé lại nói là: “Ước gì chú là bố của con”. Mình cũng muốn làm bố cô bé.
Nhưng sau này gia đình mình biết chuyện mình yêu nên đã ngăn cản. Chia tay hơn một năm nay, cô bé gọi cho mình, nói là lén mẹ gọi cho mình…Hồi còn yêu, mình đã ghi cho cô bé số của mình. Bé cũng chỉ hỏi là: “Sao chú lại không tới nhà con nữa, mẹ cháu nói chú đi công tác rất xa. Hay mẹ con giận chú? Ở lớp có bạn trêu con, con cũng giận bạn đó”.
Mình 31 tuổi rồi, có lẽ rất rất lâu rồi mình mới khóc vì một đứa trẻ. Mình cũng rất nhớ cô ấy, trải qua nhiều tổn thương lại phải tự chăm con. Mong cô ấy và bé con luôn được hạnh phúc. Trong gia đình, bà mình là người duy nhất từng ủng hộ mình yêu cô ấy, cũng là người âm thầm giúp đỡ cô ấy.
Thật ra mình không dám nói tình yêu của mình với cô ấy lớn thế nào. Một năm qua mình cũng giằng co với gia đình, mai mối xem mắt mình đều không muốn. Cô bé nói mình đi công tác xa cũng không phải giả, mình chỉ muốn làm việc thật nhiều để đánh đổi tự do hôn nhân thôi. Mình cũng chỉ muốn yêu cô ấy mà không bất kỳ rào cản gì.
Mọi người nghĩ gia đình ngăn cản đơn giản lắm à? Như là: “Con đừng yêu người ta nữa?”. Mình thực sự không muốn chia tay, mình nói mình muốn làm bố cô bé cơ mà.
Lúc bé gọi, sau đó mình có hỏi là: “Chú qua chỗ cháu nhé, cháu hỏi mẹ xem được không?”. Chắc chắn cô ấy sẽ vì con bé mà đồng ý cho mình gặp. Lúc gặp rồi mình chỉ muốn ôm cả hai vào lòng thôi, thời gian qua để cả cô ấy và bé con thiếu thốn quá nhiều.
Mình đưa cả hai đi ăn, sau đấy về nhà mình liền nói rõ. Chuyện gì của quá khứ mình sẽ không nhìn lại, tương lai mình sẽ cố gắng vì cô ấy và con. Dù cô ấy có do dự nhưng vẫn chấp nhận mình. Chuyện gia đình cũng có bà nội nói đỡ hộ rất nhiều…Mà có lẽ cảm ơn bà nội rất nhiều. Cô ấy không biết bà nội là bà của mình. Bà mình chỉ giúp cô ấy với vai trò là một khách hàng thôi…
Nhẫn cầu hôn mình đã mua lúc đi công tác ở Hàn rồi. Dự định là vào tháng 9 này vì tháng đó là tháng sinh nhật cô ấy, nhưng nghe giọng bé con mình không thể chờ được đến ngày đó nữa…
Mọi người đọc có vẻ hơi rối vì lúc đầu viết bài này mình chỉ đơn giản là nhớ vợ và con nên viết thôi. Tối mình mới cầu hôn. Có bạn nói đấy, đúng là gia đình mình là kiểu truyền thống, bố và ông đều làm trong Quân đội. Mình chỉ còn cách cố gắng trong công việc để bố mẹ đều có cái nhìn tốt. Thực ra gia đình mình ko hẳn là đồng ý nhưng đã rất khá hơn so với hồi đầu. Bà giúp cô ấy cũng là giúp mình, bà từng bảo mình là có bà bên cạnh cô ấy, mình cứ yên tâm cố gắng. Bài này mình sẽ để lại, mình bị bố mẹ mắng còn hơn mọi người nữa…
Facebook Comments