Mẹ thấy ngày xưa bố bán bánh mì, mà lúc nào cũng chỉ có chưa đến 10 chiếc nên mẹ tò mò…
Rồi mẹ dò hỏi, thế nào bố mẹ yêu nhau luôn :))
Chào mọi người, em là sinh viên năm 2 thôi ạ, bố em làm CA, mẹ em thì làm giáo viên. Ko biết có ai từng tò mò về chuyện bố mẹ mình yêu nhau như nào chưa ạ?
Còn mẹ em thì kể, ngày ấy mẹ đi làm xong đi về, cứ thấy có 1 ông bán bánh mì, quần áo thì rách trên rách dưới, xong cứ đứng 1 chỗ bán, thi thoảng mới thấy đi lại, xong vì thương quá nên mẹ mới ra mua ủng hộ, mà lần nào mua ủng hộ cũng chỉ có 2, 3,…nói chung là chưa đến 10 chiếc, cứ bảo bán hết rồi, mà có ngày còn có 2, 3 chiếc cứ ở đó đứng bán, ai hỏi thì bảo hết rồi…có người thì bán cho 1 chiếc. Có hôm còn thấy bố đứng đó, ăn bánh mì mà chính bố bán…
Xong mẹ tâm sự thì bảo là nhà nghèo nên học xong có tiền đi học tiếp, đành phải đi bán bánh mì, bố mẹ ở xa…v…v…
Thế là mẹ thương quá, hơn mẹ chỉ 2 tuổi thôi đã vất vả mưu sinh, cứ thi thoảng mẹ có đồ ăn gì như cốc chè, cơm vừng ruốc, bánh kẹo lại mang ra cho bố, bố cũng nhận xong ăn, mẹ bảo là bố quý đồ ăn mẹ cho lắm…xong bố bảo là:
– Anh mà ko vì….
Mẹ kể lúc ấy bố nói đến chữ vì thì mẹ đã cắt lời:
– Vì nghèo chứ gì.
Bố cười xong bảo:
– Thì anh sẽ tán em.
– Thì anh cứ tán em đi, biết đâu được thì sao, cuộc sống có lúc này lúc kia mà.
…Mẹ vừa kể, vừa thấy mẹ cười vui lắm, cái câu chuyện tình của mẹ chắc mỗi khi nhắc lại kỷ niệm khiến mẹ hạnh phúc ấy. Cho đến 1 ngày đẹp trời, thấy có 1 loạt công an đến bắt 1 đội chuyên buôn bán mai thúy ngay trong ngõ nhà mình, hồi ấy mọi người ko hề biết luôn, đến lúc bắt xong rồi thì ngay ngày hôm sau, bố ko ở đấy nữa, mẹ chờ mấy ngày cũng ko thấy bố nữa, mẹ nghĩ là bố đã đi nơi khác làm việc, bỏ mẹ ở lại. Mẹ nói với mình là dù sao mình cũng đang quan tâm người ta, cao, khỏe, da ngăm đen, chỉ hơi mùi với bửn bửn tí thôi, quần áo thì mẹ còn lấy của ông để cho bố nữa mà, có bộ quần áo mới ông chưa kịp mặc mẹ đã lấy đi cho bố rồi…
Mẹ mình bảo đến khoảng 2 tuần sau, có 1 chú công an chờ mẹ, bà bảo là “Anh công an đến tìm con”, đến lúc mẹ và bố gặp lại thì vẫn khuôn mặt ấy, nhưng khoác trên mình là bộ quần áo CA, ăn mặc gọn gàng, sạch sẽ, thơm tho… mẹ bảo câu đầu tiên bố nói với mẹ là “Anh đến để…tán em đây!” và sau đó mẹ kể thêm, kể cả việc mà để cho mẹ thích bố, cho bố đồ ăn, quần áo, cũng nằm trong kế hoạch của bố, để đỡ bị lộ, kiểu có người thương hại này kia… :))))))
Ôi thật sự, chuyện tình cảm ngày xưa bố mẹ, các cô các chú các bác cũng hay lắm chứ mọi người nhỉ :)), mẹ mình kể thêm “Nếu mà ngày xưa cứ chê người ta bán bánh mì, xong quần áo ko có, lại có mùi nữa…chắc giờ chả có con ở đây ngồi nghe mẹ kể!”
Rồi mẹ lại cười.
Facebook Comments