Nếu bạn đang cảm thấy bế tắc, hãy đọc câu chuyện của mình nhé.
Có những nỗi đau không thể nói thành lời…
Có những người mẹ từng tưởng như gục ngã, nhưng rồi lại đứng lên — vì con.
Mình viết những dòng này không để than thở, mà để gửi đến ai đó đang tuyệt vọng một chút niềm tin rằng: rồi mọi chuyện cũng sẽ ổn thôi.
Mình sinh năm 1994, sinh bé thứ hai vào năm 2022. Khi chào đời, bé hoàn toàn khỏe mạnh, đủ ngày đủ tháng. Trong suốt thai kỳ, mình chỉ bị mắc Covid ở tuần thứ 29, nhưng mọi theo dõi đến khi sinh đều suôn sẻ. Mình sinh thường, sau 3 ngày nằm viện là được về nhà.
Khi ấy, mình chỉ nghĩ đơn giản: Gia đình nhỏ đã đủ đầy, hai con khỏe mạnh, một trai một gái — hạnh phúc biết bao. Nhưng rồi biến cố ập đến khi bé được 1 tháng rưỡi.
Đêm đó, bé bỏ ti mẹ và khóc suốt một đêm. Bằng linh cảm của một người mẹ, sáng hôm sau mình lập tức đưa con đi khám. Ở bệnh viện tỉnh, sau khi thăm khám ở nhiều khoa, họ bắt đầu nghi ngờ con bị một căn bệnh lạ tên là “rối loạn chuyển hóa”.
Cả hai vợ chồng như rơi vào khoảng không. Mình lao vào tìm hiểu khắp nơi, đọc đủ loại thông tin, tham gia các nhóm của các mẹ có con mắc bệnh hiếm. Nhưng mọi thứ quá mơ hồ, rối rắm — trong khi con mình nhìn bên ngoài vẫn khỏe mạnh, vẫn ăn ngủ bình thường.
Thế rồi, sau 9 ngày nằm viện, ông trời bắt đầu thử thách mình thực sự…
Bé lên cơn co giật và được chuyển tuyến gấp lên Bệnh viện Nhi Trung Ương.
Mình vẫn nhớ như in buổi chiều hôm đó — lần đầu tiên trong đời ngồi trên chiếc xe cứu thương, ôm con nhỏ trong tay, bên cạnh là ê-kíp bác sĩ. Tiếng còi hú vang giữa dòng xe tắc nghẽn giờ tan tầm Hà Nội… từng tiếng vang như đâm thẳng vào tim. Mình chỉ biết ôm con, nước mắt không ngừng rơi.
Tại Nhi, con được đưa vào khoa Cấp cứu – Chống độc, nằm trên chiếc cũi nhỏ. Mình được phát cho một chiếc ghế nhựa để ngồi cạnh con suốt ngày đêm. Sau nhiều xét nghiệm, bác sĩ báo tin: con đã bị tổn thương não.
Bốn ngày sau, con được chuyển sang khoa Nội tiết – Chuyển hóa – Di truyền. Ở đó, mình dần hiểu hơn về bệnh tình của con, được gặp những hoàn cảnh tương tự. Nhưng để chấp nhận sự thật là điều vô cùng khó khăn.
Mình chọn im lặng. Không khóc, không nghe điện thoại, không nhắn tin. Mình tự cô lập mình khỏi thế giới bên ngoài — chỉ có chồng là người trao đổi với mọi người.
Tự chiến đấu với bản thân, sau chừng 1 tuần mình đã dần chấp nhận sự thật. Người đầu tiên mình gọi là Mẹ.
Dường như Mẹ cũng đã chờ điện thoại của mình. chỉ 2 chuông, giọng mẹ đã ở đầu bên kia “Con ơi, mẹ đây rồi” — Bao nhiêu nỗi đau, ấm ức, dồn nén trong mình vỡ òa. Mình đã khóc như chưa từng được khóc…
Đó là những ngày đầu tiên, những ngày giông bão lớn nhất trong cuộc đời mình. Tưởng chừng không thể vượt qua, nhưng rồi mình và con vẫn đi cùng nhau đến ngày hôm nay.
Giờ đây, nhìn lại, mình hiểu rằng — những ngày ấy chỉ là bước khởi đầu cho hành trình dài phía trước. Dù còn nhiều gian nan, nhưng gia đình mình đã cùng nhau đi qua tất cả.
May mắn là con không bị rối loạn chuyển hóa như nghi ngờ ban đầu, dù đến nay vẫn chưa tìm ra bệnh chính xác. Bé đã được chẩn đoán bại não, và hiện gần 4 tuổi — vẫn ở bên mình, vẫn kiên cường mỗi ngày.
Mình viết câu chuyện này, mong rằng ai đó đang bế tắc có thể đọc được và tìm thấy một chút hy vọng.
Vì thật ra, mọi khó khăn rồi cũng sẽ qua.
Và mình luôn nhủ với bản thân — câu thần chú giúp mình đứng vững đến hôm nay:
“Cuối cùng rồi cũng sẽ ổn thôi. Nếu nó chưa ổn, thì đó chưa phải là cuối cùng.
Facebook Comments