Mọi người nghĩ sao về việc mình chu cấp cho bạn trai lúc khó khăn ạ?
Em và bạn trai bằng tuổi, đều đang là sinh viên năm cuối. Nhà em ở tỉnh, bố mẹ làm kinh doanh nhỏ nên kinh tế ko quá dư dả nhưng cũng đủ lo cho em học hành. Nhà bạn trai khó khăn hơn, bố mẹ làm lao động tự do, mỗi tháng chỉ gửi cho bạn ấy khoảng 2-3 triệu. Lúc mới yêu, thấy bạn ăn uống tiết kiệm, nhiều hôm chỉ ăn mì hoặc cơm trứng nên em thương. Em bắt đầu chủ động chia sẻ tiền sinh hoạt, ban đầu tháng 500 nghìn, sau lên 1 triệu rồi 1,5 triệu. Có tháng bố mẹ bạn chưa gửi kịp thì em chuyển luôn 2-3 triệu để bạn đóng trọ, tiền điện nước rồi ăn uống.
Ngoài khoản cố định đó, gần như những chi phí lặt vặt em cũng lo khá nhiều. Đi ăn em trả phần lớn, xem phim em mua vé, bạn hết xăng em chuyển 100-200 nghìn, điện thoại hết tiền thì em nạp. Bạn cần mua sách, đóng tiền học lại, sửa laptop hay thay lốp xe em cũng từng đưa tiền. Có lần bạn bệnh, em mua thuốc, đặt đồ ăn cả tuần. Sinh nhật em tặng bạn tai nghe hơn 2 triệu, Tết còn đưa thêm tiền để bạn mua quà về cho bố mẹ vì bạn bảo ngại về tay ko. Em chưa bao giờ tính toán vì nghĩ yêu nhau lúc người kia khó khăn thì mình giúp được gì cứ giúp.
Nhưng khoảng nửa năm nay em bắt đầu thấy ko ổn. Trước đây mỗi lần nhận tiền bạn còn ngại, nói sau này đi làm sẽ trả lại. Giờ gần như thành thói quen. Đầu tháng em chưa chuyển thì bạn chủ động hỏi: “Tháng này em chưa gửi anh à?”. Có hôm vừa nhận 1,5 triệu được hơn một tuần đã nhắn bảo hết tiền ăn, xin thêm 500 nghìn. Em hỏi tiêu gì nhanh vậy thì bạn cáu, nói em đã cho rồi còn kiểm soát. Sau đó em vô tình thấy lịch sử giao dịch trong tài khoản game của bạn, mới biết có tháng bạn nạp gần 2 triệu mua vật phẩm. Bạn còn mua skin, đặt đồ ăn đêm, đi net với bạn bè, trong khi trước mặt em lúc nào cũng than “anh đang phải sống tiết kiệm lắm”.
Lần khiến em hụt hẫng nhất là tuần trước. Em nói tháng này bố mẹ em đang có việc nên em ko gửi thêm được. Bạn ko nói gì nhưng cả ngày đăng story mì gói, rồi nhắn: “Thôi ko sao, anh nhịn vài bữa cũng được”. Em mềm lòng chuyển 700 nghìn. Hai hôm sau lại thấy bạn khoe trong nhóm bạn vừa nạp game để quay vật phẩm. Em hỏi thì bạn bảo: “Anh cũng cần giải trí chứ, chẳng lẽ nghèo thì ko được chơi?”. Câu đó làm em bắt đầu nghĩ rất nhiều.
Em ko tiếc tiền đã giúp bạn, nhưng em sợ mình đang vô tình biến sự giúp đỡ thành nghĩa vụ. Em cũng là sinh viên, số tiền em đưa bạn thực chất vẫn là tiền bố mẹ em vất vả gửi lên chứ chưa phải tiền em tự kiếm. Nếu là tiền ăn, tiền trọ hay lúc khó khăn thật thì em sẵn sàng san sẻ, nhưng việc bạn lấy tiền đó nạp game rồi hết lại xin khiến em cảm thấy mình ko được tôn trọng. Theo mọi người, đây đã là một “red flag” chưa, hay em đang quá tính toán với người mình yêu?
Facebook Comments