Mình vừa hủy hôn.
Mình sinh năm 94, có công việc ổn định tại Hà Nội.
Gia đình mình ở quê, trước đây mình cũng có cuộc sống viên mãn, bố mẹ làm kinh doanh nên khá giả so với bạn bè. Nhưng biến cố xảy ra, bố mẹ mình vỡ nợ, nhà bị ngân hàng siết, mất hết không còn gì. Bố mẹ mình đã tự tử cùng nhau để lại mình và anh trai. Lúc đó anh đang học lớp 10, mình mới lớp 6. Gia đình anh chị em của bố mẹ cũng chẳng nhờ cậy được ai. Anh bỏ học đi làm thuê, mình ở với bà ngoại. Bà cũng không ở cùng cậu vì mợ với bà không hợp, bà có lương hưu và ở một mình, nên mình qua ở cùng bà. Anh trai mình đi làm nuôi mình học, phụ đỡ bà. Lúc đó anh mình chưa được 15 tuổi, gầy có 40kg. Mình thương anh mà không biết làm thế nào, chỉ có thể cố gắng học thật giỏi. Các thầy cô giáo cũng giúp đỡ quyển vở, cái bút, sách giáo khoa các cô cũng xin cho. Mình thi đỗ NEU, cố phấn đấu được học bổng để đỡ tiền cho anh. Mình không đi làm thêm mà chỉ tập trung vào việc học. Tới khi ra trường mình cũng có việc luôn, sinh viên mới mà mình cũng được lương 8 triệu/tháng. Hai anh em chuyển sang nhà trọ tốt hơn, gần chỗ mình làm để đi xe buýt cho tiện. 4 năm đầu mình cũng học lên thạc sĩ, mua được cái xe máy, nên lương cũng không dư dả gì mấy, cuộc sống của hai anh em tốt lên. Anh mình chạy xe công nghệ mấy năm trước cũng chịu khó chăm chỉ nên mỗi tháng hai anh em cũng tiết kiệm 1 chỉ vàng. Anh em mình chỉ nghĩ sau này mua được mảnh đất ở quê cho anh lấy vợ.
Nhưng may mắn đến với anh em mình, mình được cử đi nước ngoài công tác 6 tháng, và về được làm giám đốc một chi nhánh. Công việc thăng tiến, tăng lương. Anh mình thì chạy xe ôm rồi tiện giới thiệu đất đai cho người ta mua đất, được trả hoa hồng. Đợt đấy có tháng anh kiếm cả 200 triệu luôn. Hai anh em mua được nhà Hà Đông, nhưng cho thuê vì không tiện mình đi làm, anh em mình thuê chung cư để ở.
Sau mình gặp người yêu mình, nhà anh ở quê, cũng gọi là khá giả hơn anh em mình. Bố mẹ làm nông, mình thấy cũng hiền lành dễ tính. Chuẩn bị kết hôn, mình để căn nhà ở Hà Đông cho anh trai, 2 cây vàng anh bảo làm của hồi môn cho mình lấy chồng. Thế nhưng tự nhiên anh đòi chuyển tên nhà cho vợ chồng mình. Sau gặng hỏi mới biết người yêu mình lại tự gặp anh, bảo sẽ trả anh 500 triệu, anh chuyển tên nhà sang cho vợ chồng mình, vì mình ngại nên không nói trực tiếp với anh.
Mình với anh người yêu cãi nhau một trận, mình hủy hôn luôn. Chưa cưới mình, chưa cho mình được cái gì mà dám đối xử với anh trai mình thế. Anh mình thương em nên cũng nghe theo, bảo anh thế nào cũng được. Anh sợ em khổ, sợ nhà chồng em coi thường em…
Mình nợ anh trai quá nhiều, nếu anh đi học, anh có lẽ còn giỏi hơn mình. Anh hy sinh quá nhiều cho mình. Một người chồng không thương anh trai mình, thì mình cũng không cần nữa.
Facebook Comments