Mình về nhà chồng bằng một chiếc xe.Trên tay mình là mấy hộp quà cưới, trong lòng thì có đủ thứ cảm xúc: lo, hồi hộp, lạ lẫm… và có cả một chút hoang mang ko biết từ bao giờ mình đã thực sự trở thành “người của một gia đình khác”.
Nhà chồng ko phải điều gì đó quá xa lạ, nhưng bước vào với tư cách một nàng dâu thì lại rất khác. Cũng ngôi nhà đó, cũng những ng đó, nhưng từ nay, vai vế đã đổi. Mình ko còn là “bạn gái của con trai bác”, mà là “con dâu nhà này”.
Mình đáp nhẹ, tay ôm chặt mấy món đồ – toàn là những thứ mình chuẩn bị cho chặng đường mới.
Mà thật ra, nay mình về hơi muộn. Ko phải mình cố ý đâu. Chỉ là có vài chuyện xảy ra ngoài ý muốn, mình phải nhờ bn giải quyết cho xong. Nói đúng hơn là mình bị ép. Có những thứ, nếu mình ko đứng ra làm rõ, thì sẽ theo mình mãi về sau. Vậy nên, mình chọn xong xuôi hết mọi thứ, rồi mới bước về làm dâu. Có muộn một chút, nhưng lòng mình thanh thản
Buổi chiều hôm ấy, sau khi khách khứa về hết, mình ngồi một mình trong phòng mới, nhìn quanh căn nhà lần đầu tiên gọi là “nhà chồng”. Mọi thứ đều gọn gàng, ngăn nắp. Mẹ chồng có vẻ là người kỹ tính, nhưng ko soi mói. Bố chồng thì có hiền, ít nói, nhưng ánh mắt ấm áp.
Chồng mình – ng mà trước giờ chỉ gặp nhau sau giờ tan làm, hay đưa đón nhau vài buổi, giờ trở thành ng sẽ đi cùng mình cả một quãng đường dài. Ko còn “a đưa em về” nữa. Mà là: “Mình về cùng nhau.”
Mình ko còn kỳ vọng vào một cuộc sống vợ chồng như phim ngôn tình. Mình chỉ mong mỗi ngày trôi qua, cả hai học cách trưởng thành và tử tế – thế là đủ.
Mình ko xem việc về làm dâu là từ bỏ bản thân, càng ko nghĩ đó là kết thúc tuổi trẻ. Ngược lại, mình thấy đó là một chương mới – nơi mình vừa là mình, vừa học cách mở rộng trái tim để yêu thêm một gia đình nữa.
Về nhà chồng, ko mất đi tự do, mà là học cách sống cùng người khác, mà vẫn giữ được mình. Và hôm nay, mình chính thức bắt đầu hành trình đó.
Facebook Comments