Mình năm nay 40, có gia đình, có nhà, có xe, hai đứa con gái kháu khỉnh. Người ngoài nhìn vào chắc ai cũng bảo cuộc sống gia đình đủ đầy, hạnh phúc. Mình cũng rất hài lòng với gia đình mình, nhưng thi thoảng trong đầu mình vẫn lởn vởn cái ý nghĩ muốn có thêm một thằng con trai. Mình có hỏi vợ nhưng vợ từ chối vì sinh mổ 2 đứa mệt rồi, không muốn đẻ nữa, với mới được thăng chức nên muốn tập trung vào công việc. Không phải mình không thương con gái, thương lắm chứ. Chỉ là cái ý nghĩ đó nó cứ ở đó không dứt được.
Mình hiện cũng là TP của công ty lớn, vì công việc nên vợ động viên mình đi học thêm 1 ngoại ngữ. Rồi mình đi học thêm tiếng Trung buổi tối, quen một bạn nữ trong lớp. Thực ra hai đứa cũng chỉ nói chuyện, đi cà phê vài lần, chưa có gì vượt qua giới hạn cả.
Vợ mình biết chuyện. Cô ấy đòi ly hôn. Giờ hai đứa đang ly thân. Mình có giải thích, có thanh minh rằng chưa có gì nghiêm trọng như cô ấy nghĩ. Nhưng vợ bảo không tin, nói chỉ cần nghĩ tới cảnh hai người trên giường thôi là đã buồn nôn rồi, nhưng mình thề mình chưa hề làm như vậy.
Mình cố gắng van xin nhưng không được, trách ai được ngoài chính mình.
Hai vợ chồng vẫn sống chung nhà, vẫn chơi với con cái, nhưng cô ấy không nói chuyện với mình như trước, ngủ riêng phòng. Không còn ai chia sẻ những chuyện nhỏ to ở công ty hay tâm sự về cách dạy con… Mình thấy nhớ lắm những phút giây ấy. Cuối tuần mình vẫn chở vợ và hai con đi chơi như bình thường. Nhìn hai đứa nhỏ chạy nhảy cười đùa, nhìn cả nhà vẫn ngồi cạnh nhau như chưa có chuyện gì, mình mới thấm thía mình đã ngu đến mức nào. Tất cả đang ngon lành, vậy mà tự tay mình làm cho nó lung lay.
Bây giờ mình không biết phải làm gì để vợ có thể tin mình thêm một lần nữa. Sĩ diện hay người ta đánh giá thế nào mình không quan tâm nữa rồi. Mình chỉ sợ sự im lặng giữa hai đứa một ngày nào đó nó trở nên quá lớn và vợ mình không thể chịu được nữa sẽ đòi ly hôn.
Mọi người cho mình lời khuyên với.
Facebook Comments