• Skip to primary navigation
  • Skip to main content
  • Skip to primary sidebar

Cap3 Confessions

Góc tâm sự, chia sẻ đến mọi người

  • Home
  • Confessions
  • E-Learning
  • Y tế
  • Privacy Policy
  • Show Search
Hide Search

Mình đã cố gắng đủ nhiều rồi

admin · September 20, 2026 · Leave a Comment

Mình đã cố gắng đủ nhiều rồi. Từ bây giờ, mình cũng xứng đáng được sống cho mình một chút…”

Mình sinh ra ở vùng quê nghèo. Ngay từ khi còn nhỏ, mình đã nhận ra bản thân có nhiều điều khác với những đứa trẻ xung quanh. Mình có xu hướng thích bạn đồng giới. Cũng vì sự khác biệt đó, từ nhỏ mình đã không ít lần bị bạn bè trêu chọc. Dần dần, mình trở thành một người rất ít nói, ngại giao tiếp và sống khép kín. Có lẽ sự hướng nội ấy là một trong những điểm yếu lớn nhất của mình, và đến tận bây giờ mình vẫn chưa thể thay đổi được bao nhiêu. Nhà mình có ba anh em. Anh trai là con lớn, mình ở giữa và dưới mình là một cô em gái. Từ nhỏ đến lớn, mình luôn có một cảm giác rằng trong ba anh em, mình là người ít được ba mẹ ưu tiên nhất. Không phải ba mẹ không thương mình. Mình biết họ vẫn thương. Chỉ là nếu phải lựa chọn, mình luôn cảm thấy mình sẽ là người được nghĩ đến sau cùng. Có lẽ cũng vì vậy mà mình tự nhủ phải cố gắng học hành. Mình không phải người học quá giỏi, nhưng mình cố gắng lấy được tấm bằng đại học, bởi mình biết sau này mình sẽ không lập gia đình như mọi người. Mình cần có một công việc, cần tự lo được cho cuộc sống của chính mình. Nhưng đúng lúc vừa tốt nghiệp đại học, cuộc đời bắt đầu cho mình những bài kiểm tra mà mình chưa từng nghĩ mình phải đối mặt sớm như vậy. Ba mình phát hiện ung thư giai đoạn cuối. Thời điểm ấy, gia đình gần như chẳng có gì. Căn nhà ở quê vẫn là căn nhà gỗ cũ kỹ, mối mọt ăn nhiều chỗ. Anh trai mình cũng chưa có công việc ổn định, lại vướng vào cờ bạc. Còn mình chỉ là một sinh viên mới ra trường, công việc chưa đâu vào đâu. Mình vừa xin việc ở thành phố, vừa chạy tới chạy lui chăm ba trong bệnh viện. Có những ngày mình đi làm xong lại vào viện. Mình thuê một căn phòng trọ cũ kỹ để ở tạm. Suốt nhiều tuần, bữa ăn của mình chỉ đơn giản là cơm với mắm cái. Khi đó mình không nghĩ được gì nhiều, chỉ biết phải cố gắng kiếm tiền, cố gắng chăm ba và hy vọng ba có thể ở lại với gia đình lâu thêm một chút. Nhưng sau năm tháng chống chọi với bệnh tật, ba mình vẫn mất.

See also  37032: Giờ đây, cả chồng cả chị chồng đều nói xấu mình…

Ba ra đi khi gia đình mình thậm chí còn chưa có được một căn nhà tử tế để ba sống những năm cuối đời. Đó là điều đến bây giờ nghĩ lại mình vẫn thấy buồn. Sau khi ba mất, mẹ ở quê sống cùng vợ chồng anh trai. Nhưng mẹ và chị dâu không hợp nhau. Mình sợ mẹ sống như vậy sẽ buồn nên quyết định nghỉ công việc ở thành phố, trở về quê và xin làm ở một công ty gần nhà. Mình từng nghĩ sau biến cố của ba, mọi chuyện rồi sẽ từ từ ổn hơn. Nhưng cuộc đời hình như chưa muốn cho mình nghỉ. Vài năm sau, anh trai mình lại tiếp tục vướng vào cờ bạc. Trong khi đó, gia đình vừa vay tiền xây lại căn nhà mới. Mình cùng anh trai trả nợ xây nhà. Rồi mình lại lo những khoản nợ do anh gây ra. Sau đó là đám cưới của em gái. Có một khoảng thời gian mình gần như không dám nghĩ tới chuyện sống cho bản thân. Mỗi tháng nhận lương, trong đầu mình chỉ nghĩ tháng này phải trả khoản nào, tháng sau phải lo chuyện gì. Ba năm cứ thế trôi qua. Khi mọi thứ bắt đầu tạm ổn, dù gia đình vẫn còn nợ, mình lại phát hiện bản thân mắc bệnh gan khá nặng. Bác sĩ nói mình sẽ phải dùng thuốc và theo dõi bệnh lâu dài, gần như phải sống chung với nó cả đời. Lúc đó mình cũng buồn, nhưng rồi mình nghĩ: thôi thì bệnh của mình, mình tự lo. Mình vẫn tiếp tục đi làm. Tiếp tục trả nợ. Tiếp tục sống. Đến năm nay, khi tuổi đã gần U40, lần đầu tiên mình nghĩ rằng có lẽ mình nên ra thành phố sống riêng. Mình không mong gì lớn lao. Chỉ muốn thuê một căn phòng nhỏ, sáng đi làm, tối về tự nấu cho mình một bữa cơm. Cuối tuần có thể đi đâu đó một mình. Sau rất nhiều năm sống vì gia đình, mình chỉ muốn thử sống một chút cho chính mình. Nhưng đúng lúc mình vừa nghĩ đến điều ấy thì mẹ mình được chẩn đoán mắc ung thư. Chi phí điều trị rất lớn. Và thế là kế hoạch sống riêng của mình lại gác sang một bên. Nhìn lại gần bốn mươi năm cuộc đời, mình chợt thấy cuộc sống của mình cứ quanh quẩn trong vài việc: Chăm người bệnh. Chữa bệnh cho chính mình. Đi làm. Trả nợ. Rồi lại tiếp tục chăm người bệnh. Có đôi khi mình cũng muốn có một người ở bên. Nhưng ở tuổi này, việc tìm một người phù hợp trong cộng đồng của mình không còn dễ nữa. Mình cũng không có ngoại hình nổi bật, lại sống khép kín và ít giao tiếp. Nhiều lúc mình tự hỏi liệu rồi mình có phải sống một mình đến cuối đời hay không.

See also  Ở đây có ai sợ ma như bạn trai mình không nhỉ?

Nhưng kỳ lạ là sau tất cả những chuyện đã xảy ra, mình vẫn đi làm mỗi ngày, vẫn cố gắng chăm mẹ, vẫn trả những khoản cần trả, vẫn uống thuốc và vẫn cố gắng sống một cuộc đời tử tế. Mình viết những dòng này không phải để than vãn, cũng không mong ai thương hại. Chỉ là có những chuyện mình đã giữ trong lòng quá lâu. Ngoài đời, mình gần như không biết tâm sự với ai. Có những đêm mệt mỏi, mình cũng muốn được nói rằng: mình mệt thật sự. Nhưng sáng hôm sau vẫn phải thức dậy và tiếp tục. Gần U40 rồi, điều mình mong bây giờ không còn là một cuộc đời quá giàu có hay thành công. Mình chỉ mong mẹ điều trị thuận lợi. Mong bệnh của mình ổn định. Mong những khoản nợ rồi sẽ hết. Và nếu cuộc đời còn thương mình một chút, mình hy vọng một ngày nào đó sẽ gặp được một người có thể ngồi bên cạnh mình, không cần làm gì cả, chỉ cần hiểu rằng mình đã phải cố gắng rất nhiều mới đi được đến ngày hôm nay. Còn nếu cuối cùng vẫn chỉ có một mình, mình cũng mong rằng đến một thời điểm nào đó, mình có thể thật sự sống cho bản thân. Có một căn phòng nhỏ của riêng mình. Có những bữa cơm không cần ăn vội. Có một ngày cuối tuần không phải lo viện phí hay những khoản nợ. Và có thể bình thản nhìn lại cuộc đời mình rồi tự nói: “Mình đã cố gắng đủ nhiều rồi. Từ bây giờ, mình cũng xứng đáng được sống cho mình một chút.”

See also  Nỗi đau của bản thân mình lại chính là Mẹ của mình

Facebook Comments

Filed Under: Confessions

Reader Interactions

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Primary Sidebar




Archives

Categories

  • Confessions

Gửi Confessions

Email: [email protected]

Quảng cáo

Bột tảo xoắn Blue Spirulina hữu cơ Dragon Superfoods – siêu thực phẩm xanh hữu cơ mang đến lợi ích tuyệt vời cho sức khỏe, tăng cường sắc đẹp từ bên trong.

Blue Spirulina – Siêu Thực Phẩm Xanh Cho Sức Khỏe Và Sắc Đẹp

Tags

baby three báo hiếu bạn thân Bạo lực gia đình bất hiếu bỏ phố về quê Bố Chồng Bố Mẹ Chồng cha mẹ chia tay Chùa Hà Chạn vương Cá tháng Tư Gia đình Giới tính thứ 3 hủy hôn kẻ thứ 3 kẻ thứ ba kết hôn ly hôn mai mối Mẹ Chồng mẹ đơn thân Ngoại tình ngoại tình tư tưởng người gia trưởng người nghèo người thứ 3 người thứ ba người yêu cũ nyc Nàng dâu phi công Sống thử sợ vợ thất nghiệp tiểu tam trai bao trầm cảm trầm cảm sau sinh Tình yêu Valentine Vợ chồng đào mỏ độc thân

Siêu thực phẩm hữu cơ (organic superfoods) là các loại thực phẩm thiên nhiên nguyên chất, được canh tác và chế biến không sử dụng hóa chất hay thành phần biến đổi gen (GMO). Chúng chứa mật độ vitamin, khoáng chất và chất chống oxy hóa cực cao, mang lại nhiều lợi ích vượt trội cho sức khỏe.

Copyright © 2026 · Cap3 Confessions By Hairstyles