Luôn có cảm giác gánh nặng từ gia đình, liệu có phải bất hiếu…
Mình sinh ra trong một gia đình chỉ có hai mẹ con. Mình là con một. Từ nhỏ, mẹ cũng đã vất vả 1 mình để nuôi mình khôn lớn. Giờ mình đã lập gia đình, có chồng, có con nhỏ và đang sống ở TP.HCM. Mẹ mình đã nghỉ hưu ko có thu nhập, nên mọi chi phí từ trước đến nay đều do mình chu cấp.
Trước đây, thu nhập mỗi tháng của mình khoảng 18 tr, mỗi tháng mình gửi mẹ 4 triệu để lo chi tiêu cá nhân, tháng nào có phát sinh chi phí sức khoẻ hay sửa chửa nhà, giỗ hay cưới ngừoi trong nhà thì mình cũng sẽ chi toàn bộ. Từ ngày mẹ lên sống chung để phụ mình chăm cháu (mình đang nghỉ sinh, sắp đi làm lại), mình lo toàn bộ chi phí sinh hoạt trong nhà và đưa mẹ 1 triệu tiêu vặt mỗi tháng . Vì sợ mẹ mình ở nhà 1 mình nên mình tính thuê ng phụ khoảng 2 tháng đầu khi mình đi làm lại (khoảng 6tr lương + bao ăn ở). Và mẹ có đề xuất mình nên gửi thêm tiền để mẹ có khoản tiết kiệm riêng, phòng khi cần đi chơi, mua sắm này kia, vì hiện tại mẹ đi ra ngoài thấy ko bằng ai, ko được thoải mái.
Mẹ mình rất thích đi chơi, đi du lịch. Trước đây mỗi lần mẹ muốn đi đâu chi phí tầm 3tr đổ lại mình đều chi. Và đôi lần mẹ nói muốn đi phú quốc, đà lạt, rồi ước được đi nước ngoài… Mình có từng đề xuất mẹ có thể tiết kiệm từ tiền hàng tháng 4tr con gởi về nhưng mẹ nói 4tr thực ra đôi khi ko đủ xài.
Thú thật là từ lúc nghe vậy, mình buồn và có phần áp lực. Mình biết mẹ không có gì sai cả – ai cũng muốn có một cuộc sống thoải mái. Nhưng mình thấy mình đang cố gắng hết sức rồi. Mình lo cho con, lo cho mẹ, lo cho gia đình nhỏ của mình, lo cho những biến cố sức khoẻ sau này của mẹ – nhưng bản thân thì luôn phải cân nhắc từng khoản chi tiêu. Mình thấy có lỗi vì đã nghĩ: “Ước gì mẹ đừng kỳ vọng nhiều hơn ở mình như vậy.” , “Ước gì mẹ đừng có quá nhiều mong muốn được thoải mái hưởng thụ” Nhưng mình không dứt được cảm giác đó trong đầu.
Mình không muốn lấy tiền của chồng để lo cho bên ngoại, dù chồng không phản đối. Mình muốn phần chu cấp cho mẹ là từ chính thu nhập của mình. Chồng mình thu nhập cũng khá (tầm 4x) , chi phí gia đình và nuôi con, trả góp nhà thì chồng lo, mỗi tháng tiết kiệm được 1/3 thu nhập. Còn lương mình thì mình phụ tiền điện nước, 1 phần tiền ăn, chi cho bản thân, mua sắm vui vui cho con và chi cho mẹ, tiết kiệm đc 1 ít .
Với thu nhập của bọn mình hiện tại thì tạm ổn, nhưng nhìn xa hơn tương lai ví dụ nuôi con, rồi thêm đứa thứ 2, tiết kiệm cho tương lai, trả nợ và hơn nữa là mình phải tiết kiệm để phòng khi sức khoẻ về già của mẹ mình.
Câu hỏi cứ lặp lại trong đầu mình:
– Mình có ích kỷ không?
– Mình có quá tính toán với mẹ ruột của mình không?
– Mình cần làm gì để mẹ hiểu và bớt kỳ vọng vào điều mình không thể?
– Mình nên nói chuyện với mẹ thế nào để mẹ hiểu mà không tổn thương?
– Mẹ mình có đòi hỏi quá nhiều hay đó là bình thường
– Và cuối cùng, mình cần thay đổi điều gì trong suy nghĩ để sống nhẹ nhàng hơn với vai trò làm con, làm mẹ, làm vợ?
Mình thật sự mong được nghe những chia sẻ từ mọi người – những ai cũng đang trong vai trò “làm con” như mình. Làm sao để mình có thể tiếp tục sống tử tế, hiếu thảo nhưng không tự dằn vặt bản thân.
Cảm ơn mọi người đã đọc đến đây.
Facebook Comments