Lại mất 1 chiếc tất rồi em nhưng ko sao, vẫn còn 1 chiếc tất lạc lõng, cô đơn ở trong tủ quần áo, 2 đôi, mỗi đôi mất 1 chiếc, vậy là anh có 1 đôi tất mới để đi…”
Nói xong ông cứ thế tự cười phớ lớ, như vớ được vàng, ý là có 2 đôi tất giống hệt nhau, 1 đôi trước mất 1 chiếc, 1 đôi sau cũng mới mất 1 chiếc, vừa in 2 chiếc ghép lại thành 1 đôi mà thấy ông vui cỡ ấy, mà đâu ra có 15k/1 đôi, nghe thì có vẻ khổ, tiết kiệm, nhưng ổng đi làm kiếm tiền mỗi tháng 120-150tr đấy, mà cứ tiết kiệm như vậy để đưa hết cho vợ con…
Mình thì ko biết các bạn nam ngoài kia, đi làm thu nhập như vậy thì bạn sẽ chi tiêu như nào, chứ chồng mình dân CNTT Bách Khoa, mình kinh tế, anh hơn mình 2 tuổi, quen nhau cũng chỉ đơn giản là cùng quê thôi, xong nói chuyện chia sẻ, với lại mình cũng muốn lấy chồng gần thế là yêu, thấy ông tốt tính, mà ko có tệ nạn gì, ko cờ bạc, rượu chè, lăng nhăng trai gái, chỉ có thi thoảng mê game, nhưng ông này đc cái từ lúc ra trường đi làm là mê kiếm tiền, kiểu người đam mê với công việc đồng tiền, ví dụ ông làm 1 dự án nào đó, mà có gì lấn cấn cái, là đứng ngồi ko yên, phải giải quyết bằng được, cũng có chí, có cố gắng nên bây giờ thu nhập mới được như vậy, nhà cửa, xe cộ chúng mình đủ hết rồi, gia đình 2 con, ổng thu nhập từng ấy, mình thì loanh quanh 30tr, mình 33, ông 35…nói chung là ko thiếu thốn gì đâu nhé…nhưng mà ổng cứ vậy bao nhiêu năm nay thôi.
Cuối tuần ngồi làm việc, mình bảo ông đi cafe bạn bè, thể thao…thì ổng bảo “Ra đường tốn tiền lắm, ở nhà làm ván game, xong làm tí việc, chơi với vợ con là nhất rồi”.
Thấy ông đi làm về khát khát, mình hỏi sao ko mua gì uống vì trên đường ông đi làm về nhiều quán nước, mình thì ko tiện, ông bảo “Để tiền mua trà sữa cho vợ”, nghĩ 1 câu nói bâng quơ, mình chỉ cười mỉm thôi, vì nghĩ trà sữa thích thì tự mua, cần gì, có thiếu thốn gì đâu…hôm sau đi làm về đúng xách về trà sữa thật.
Có 2 cái quần sịp, ko khác gì cái tổ ong, mình vứt đi 1 cái thì gào lên, cái còn lại giữ khư khư…mình hỏi “Anh thiếu quần áo mà ăn mặc vậy!”, ông còn mắng mình “Quần sịp mặc trong lo gì, che đc thứ cần che là đc rồi”
Có cái quần đùi, dão hết cả chun, mặc vào đi từ phòng ngủ ra bếp, đã trễ lộ cả quần trong…lại kéo lên, lý do “Quần này là cái quần đùi đầu tiên vợ mua cho anh”
Thi thoảng thấy ông cũng xem game, để mua (nghe đâu 1 số game bản quyền cũng đắt), ông cứ xem đi xem lại như mình đi xem quần áo ấy, cứ thấy đắn đo có mua hay ko, mà nhìn ra cũng chỉ mấy trăm K…mình bảo ông mua đi vì mình ko chơi ko biết mua, ông “Thôi để mua đồ chơi cho con!”, tối dẫn con đi mua đồ chơi thật.
Làm được thưởng nóng 10tr, đưa vợ hết, giữ lại đúng 500k để mời anh chị em trong phòng uống nước, ông bảo “Anh có tiền tiêu rồi, anh lấy tiền trong chỗ thưởng ra để mời mọi người uống nước cho ý nghĩa thôi”
Cái quạt hỏng lên hỏng xuống, mua quạt mới mấy lần rồi, ông vẫn trung thành với cái quạt cũ…với câu cửa miệng “Còn dùng được mà, quạt Nhật này tốt chán”.
Tính tình ít thay thế đồ mới, đồ cũ cái gì sửa đc là sửa, chứ ko muốn thay đồ mới, mình bảo mất thời gian hay mua cái mới thì ông văn vở “Cứ có tiền là có mới nới cũ à em! Mình yêu quý đồ vật như cách anh yêu em vậy, phải chung thủy với nó, nó mới tốt với mình” :))))
…
Đó, chồng mình cứ vậy đó, ko phải mình ko biết điều, mình mua quần áo mới, đồ mới, luôn sẵn sàng chi cho ông những cái khoản mà ông thích vì mình hiểu, dân kỹ thuật ngồi máy nhiều, vất vả nhiều thì cũng phải giải trí, nạp lại năng lượng, reset để tiếp tục làm việc hiệu quả hơn, mà ai cũng vậy thôi nhưng mua về còn dỗi, còn bảo “Sao anh chưa quyết mà em đã quyết rồi, nói ko nghe!” mà thái độ thật luôn ấy :))), gia trưởng thì cũng có chun chút, nhưng đây đúng kiểu “Gia trưởng thì mới lo được cho em” đúng ko mọi người!
Facebook Comments