Không nghĩ chú trọ cùng mình năm ấy lại là bố vợ tương lai của mình
11 năm trước, khi ấy là cậu sinh viên năm nhất, lên Hà Nội với nhiều bỡ ngỡ, vào khu trọ may mắn được các anh chị em, các cô các chú các bác giúp đỡ, hỗ trợ nhau. Mình ko biết mọi người ở trọ như nào nhưng những kỷ niệm của mình tại khu trọ ấy vui lắm, thi thoảng mọi người lại tụ tập ăn uống, liên hoan, kể chuyện nhau nghe, nói chuyện học tập, chuyện công việc chuyện yêu đương rồi đủ thể loại, ai có chuyện gì muốn tâm sự thì kể thôi.
Rồi thi thoảng ai có đồ ăn ngon, đồ ở quê, có chút rượu, có chút bia thì chia nhau, có lần thèm lắm, mà hôm đó mưa to, ai cũng lười đi, còn có 4 lon bia, chia đúng 8 người, mỗi người nửa lon, uống vậy cũng vui…Trong xóm trọ có 1 chú tên là chú Hả*, chú ấy nói “Thôi, ăn uống thèm thèm mới ngon…”.
Mà nhân vật chính ở đây mình cũng muốn nhắc tới đó là chú Hả*, ngày đầu mình vào trọ “Nhiều đồ vậy à? Để chú bê giúp cho”. Xong lúc lắp tủ, loay hoay chú lại cười bảo “Thanh niên có cái tủ ko biết lắp à?”,…rồi mình cũng ko biết cảm ơn chú như nào nên mang 2 lon bò húc gửi chú, chú bảo “ko phải ngại, sau hàng xóm có gì mọi người còn giúp đỡ nhau, ở đây mọi người thân thiện lắm”…xong mình cũng ngại, chắc chú thấy thế nên để mình đỡ áy náy thì chú nhận 1 lon “Thôi chú lấy 1 lon, chứ nhìn mày chú thấy cũng ngại theo”…rồi cười khà khà.
Thời gian sau thì mình dần thích nghi với cuộc sống ở xóm trọ, tất nhiên nhiều thứ mình cũng ko biết, chú lại ở ngay cạnh phòng, hỏi đường, hỏi chỗ này ăn ngon, chỗ kia mua được, đi chợ phải như nào, chú kể cho mình hết, chú kể chú có 2 con, 1 trai 1 gái, con gái đang học cấp 2, con trai đang học cấp 1, chú phải lên đây đi làm xa để kiếm tiền lo cho cả gia đình…được khoảng 1 năm thì chú chuyển vào Nam đi làm kiếm tiền, mọi người ăn chia tay liên hoan, mỗi người chú tặng lại 1 món quà, với mình thì chú tặng lại 2 quả tạ =)) ban đầu mình nghĩ chắc nặng quá chú ko mang theo ấy nhưng khi chú nói thì công nhận cũng ý nghĩa “Hi vọng cháu chăm chỉ luyện tập, rèn luyện sức khỏe để có thể làm điểm tựa vững chắc cho vợ con, cho bố mẹ, cho gia đình sau này, có sức khỏe mới có tất cả cháu à!”
Đến giờ mình nhớ mãi…
11 năm sau, giờ mình cũng đã ra trường, đi làm, cũng đã hoàn thành chương trình thạc sĩ, nhà thì được bố mẹ hỗ trợ cho mua, bố mẹ cũng sốt ruột lắm vì năm nay 30 rồi vẫn chưa lấy vợ nên cũng đi tìm 1 cô gái để yêu…
Chúng mình yêu nhau mới được có 2 tháng thôi, cũng chăng có ý định ra mắt gia đình gì đâu nhưng hôm vừa rồi, bố của n.y lên Hà Nội chơi, lúc ấy mình qua đón n.y mình đi chơi thì bố n.y đi ra nói “Đi chơi về sớm đấy!” mình giật mình:
– Ơ, chú Hả* đúng ko ạ?
– Ai vậy? Ơ.
Thế là 2 chú cháu nhìn nhau 1 lúc, nhận ra nhau, chú còn ôm mình bảo “Cái thằng ranh này, giờ trông khác quá, để chú xem nào!” xong dùng tay bóp bóp cơ bắp mình rồi bảo:
– À, cũng nghe lời chú đấy hả? Ô, thế mày là bạn con nhà chú à?
– Dạ cháu là…
N.y mình:
– Là bạn trai con đấy ạ!
Mình mới hỏi chú:
– Ơ, thế có phải Minh A** là bạn nhỏ mà chú kể hồi ấy học cấp 2 ko?
– Ừ nó đấy, giờ nó lớn như vậy đấy.
..
Và rồi tối hôm ấy, thay vì 1 buổi hẹn hò 2 người thì thành 1 bữa liên hoan 3 người, kể lại đủ mọi kỷ niệm ngày xưa mình với chú khi ở trọ chung, chú cũng nói tốt cho mình rất nhiều, mình cũng khen chú rất nhiều, mà n.y mình nghe lại cũng thích nữa…Mọi thứ rất suôn sẻ, ko nghĩ là màn ra mắt lần đầu tiên nó lại là cái số, cái duyên như vậy…Chú còn lấy sđt của mình xong dặn dò:
– Nó mà giận mày cứ alo cho chú, để chú xử lý.
– Cháu ko dám ạ!
Rồi chú vỗ vai mình…
Thật sự, khoảnh khắc ấy đến giờ vẫn khiến mình thấy vui vui, ko nghĩ 1 ngày sẽ gặp lại chú ấy với 1 vai trò khác vậy…
Mình thấy vui nên cũng muốn lan tỏa với mọi người 1 chút, 1 ngày mưa, ngồi mấy anh chị em ăn uống rượu, chú cũng vỗ vai mình bảo “Mày ko chê thì sau này lấy con chú nhớ”, mình chỉ cười…ai ngờ đâu 11 năm sau.
Facebook Comments