Mình năm nay 29 tuổi, kết hôn được gần 4 năm, có một bé trai hơn 3 tuổi. Hai vợ chồng quen nhau từ hồi mới đi làm, yêu gần 3 năm rồi cưới. Cuộc sống không quá dư dả nhưng cũng đủ đầy, mình luôn nghĩ mình là người đàn ông may mắn khi có một gia đình nhỏ hạnh phúc.
Con trai mình từ bé rất lanh lợi, ai gặp cũng khen đáng yêu, mình còn là con trưởng, bố mẹ gia đình, họ hàng cũng rất vui khi bé đầu là bé trai. Chỉ có điều càng lớn thì nhiều người lại hay đùa rằng thằng bé chẳng giống mình chút nào. Mình chỉ cười cho qua vì nghĩ con giống mẹ là chuyện bình thường, nói ko giống vì tính mình cũng trầm, sống nội tâm nhưng thằng bé lại cởi mở, ko chỉ vậy ngoại hình cũng có phần khác (so ảnh hồi nhỏ).
Cách đây hơn một tháng, công ty mình tổ chức khám sức khỏe tổng quát. Một anh đồng nghiệp ngồi kể chuyện từng phát hiện con không cùng huyết thống sau khi làm xét nghiệm ADN (ý là từ câu chuyện sức khỏe…). Mọi người ngồi bàn tán rôm rả, còn mình thì ko hiểu sao câu chuyện ấy cứ quẩn quanh trong đầu. Ban đầu mình tự trách bản thân đa nghi, nhưng rồi sự tò mò thắng lý trí. Mình lấy mẫu của hai bố con gửi đi xét nghiệm theo hướng dẫn.
Để rồi khi có kết quả, cầm kết quả trên tay, mình chế lặng. Dòng chữ “không có quan hệ huyết thống cha – con” khiến mình shock, mình ngồi thẫn thờ phải gần 2 tiếng đồng hồ!
Tối hôm đó, mình hỏi vợ. Ban đầu cô ấy khẳng định kết quả sai, nhưng khi mình đưa toàn bộ giấy tờ ra thì vợ bật khóc. Hóa ra trước khi cưới khoảng một tháng, hai đứa từng cãi nhau rồi chia tay. Trong khoảng thời gian đó, cô ấy quay lại gặp người yêu cũ vài lần. Khi biết có thai, chính cô ấy cũng tin chắc đứa bé là con mình vì thời điểm…quá sát nhau. Sau khi cưới, cô ấy tự chôn chặt bí mật ấy vì nghĩ mọi chuyện sẽ mãi mãi không ai biết.
Mình không biết nên giận ai nhiều hơn. Giận vợ vì đã giấu mình suốt từng ấy năm, hay giận chính bản thân vì quá chủ quan. Nhưng điều khiến mình đau nhất là mỗi sáng thằng bé vẫn ôm cổ mình gọi “bố ơi, bố đi làm ạ?”, rồi bài thơ mà “Bố đi làm, từ sáng sớm, dậy thổi cơm, mua thịt cá…” (bài này ban đầu là mẹ đi làm…nhưng bé nhà mình thay là bố vì mình thường phải dậy sớm đi làm trước vợ), đôi khi vẫn đòi mình đưa đi học, tối nào cũng chỉ chịu ngủ khi mình kể chuyện, có hôm bận thì “Bố vào ngủ với con!”.
Mấy hôm nay mình gần như không ăn không ngủ. Nếu ly hôn, người tổn thương nhất sẽ là đứa trẻ vô tội. Nếu tiếp tục cuộc hôn nhân này, liệu mình có đủ rộng lòng để quên đi sự thật ấy không? Mình cũng chưa dám nói với bố mẹ hai bên vì chỉ cần một người biết thì mọi chuyện sẽ không còn đường quay lại.
Thật lòng mình chưa từng nghĩ có ngày mình rơi vào hoàn cảnh như thế này. Giờ mỗi lần nhìn con, mình vẫn thương như trước, nhưng trong lòng lại là một mớ cảm xúc không thể gọi tên. Mọi người từng trải qua hoặc đứng ở góc nhìn của mình, liệu sẽ lựa chọn thế nào?
Facebook Comments