Hôm nay tôi kết thúc mối tình 5 năm, đau lòng lắm.
Tôi và anh quen nhau 5 năm và sống chung với nhau. Thời gian quen nhau chúng tôi có rất nhiều kỷ niệm đẹp nhưng bên cạnh đó là những xích mích trong cuộc sống. Tôi và anh, chúng ta – hai con người khác biệt, chúng tôi không dung hòa, chúng tôi cố chấp ở với nhau, và rồi chúng tôi dùng sự khác biệt đó để làm khổ nhau.
Tua chậm lại, tôi và anh – những con người ai cũng cảm thấy chính mình bị tổn thương bởi đối phương. Tôi bị tổn thương sau những lần cãi vã, tôi nhận ra anh có lẽ không phải là người chồng tôi mong muốn. Cứ sau một lần cãi vã là tôi nhận ra như vậy. Nhưng sau đó tôi vẫn cố chấp ở bên anh. Tôi thực sự tổn thương, tôi cảm thấy kiệt sức. Tôi cảm thấy anh không tôn trọng gia đình tôi. Tôi không thể chọn gia đình nhưng có những lần cãi nhau anh đã đem chuyện gia đình tôi ra để dày vò tôi, lần đó tôi đã uống thuốc ngủ.
Tôi tổn thương vì anh là một người đàn ông không thoáng tính. Có lần chúng tôi đi trung tâm thương mại, tôi thích đôi bông tai đó nhưng không dám mua vì lúc đó tôi mới đi làm không nhiều tiền. Anh thấy tôi thích nhưng không mua liền khó chịu với tôi vì tôi không chịu mua để anh phải mua. Lần đó sợ anh giận nên tôi cũng quay lại tự mua để anh thấy vui.
Ở chung với nhau và rồi vấn đề mâu thuẫn tiền bạc lại phát sinh. Anh trách tôi không chịu mua đồ ăn ngon, đi chợ ki bo, rồi nhiều lần để trách tôi. Thật sự tôi thấy mệt, tôi đi chợ mua đồ ăn lần nào cũng hơn 100k, chưa kể ga, dầu ăn, bột ngọt, bột giặt, mắm muối… trong nhà thiếu thứ gì tôi đều mua hết. Cứ cãi nhau anh lại lôi vấn đề đó ra trách tôi. Nhưng tôi bảo anh đổi vai làm đi anh lại không chịu làm. Cãi nhau anh trách tôi không đi chợ mua gì nên hồn, nhưng những lúc đồ ăn ngập mặt anh không nhớ. Anh bảo tôi chỉ dựa vào đồ ăn mẹ anh gửi, trong khi tôi là đứa không thích ăn và cũng không thèm ăn đến mức bị sỉ nhục như vậy.
Tôi thương anh và tôi tiết kiệm cho anh, nếu tôi không thương thì tôi đã hoang phí của anh rồi. Đi chơi với anh tôi sợ anh tốn tiền, đi chơi tôi mang theo chai nước lọc đi để uống, trà đá gọi 1 ly, khăn ướt không dám dùng – nào dơ quá mới dùng, đi xem phim không ăn bắp nước ở đó; mặc dù tôi nói tôi không thích nhưng tôi nói vậy vì sợ anh tốn thôi. Nhưng anh không trân trọng cái tôi làm, cãi nhau anh bảo tôi là: “Anh mượn em làm vậy? Anh không mượn em làm, anh thích mấy con nó đòi hỏi chứ không cần người như em”.
Tôi đi làm rất bận, mọi cuộc tụ tập nhậu nhẹt ở chỗ làm đều từ chối, đi làm xong tôi về. Mọi người nói tôi: “Sao chẳng bao giờ thấy mày đi chơi, mày chưa có gia đình đã vậy, mấy đứa có chồng con còn đi chơi”. Anh thất nghiệp ở nhà, anh rảnh phụ tôi rửa chén, giặt đồ. Tôi không cần anh làm nhưng sau khi làm xong, cãi nhau anh lại bảo là làm ô sin cho tôi, tôi là đứa lười biếng, không phải người vợ lo cho chồng. Tôi bảo tôi đi làm về cũng đi chợ nấu cơm. Anh bảo do tôi ăn nên ngày nấu được bữa. Anh ơi, nếu tôi nhàn rỗi thì anh nói đúng rồi, nhưng đằng này anh xem lại đi.
Cãi nhau anh chửi tôi: “Con chó, đồ ngu”, lấy gối ném tôi, ném đồ vào tôi, bóp tay, bóp cổ tôi. Cho là anh nóng nên vậy nhưng anh ơi tôi cũng biết đau. Cãi nhau là anh lại nhắn tin gọi điện cho mẹ anh kể lể tôi, nói tôi này nọ. Có những cái anh nói với mẹ anh chưa đúng sự thực, đổ oan cho tôi, lúc đó tôi cảm thấy tức kinh khủng, tức như muốn bị điên vì oan.
Cơ thể tôi nóng, từ bên nhà trọ cũ nhớ mùa nóng đêm tôi cởi áo, nhúng khăn quấn cho nó mát để qua mùa nóng. Qua nhà tiếp theo tiền trọ rẻ hơn mà có điều hòa, tôi nói anh: “Mình có xài điều hòa đâu thuê cho phí vậy anh?”. Anh bảo: “Nào nóng mình bật”. Và rồi tôi xin anh, tôi xin chân thành lắm, và tối về tôi bật anh cãi lộn với tôi, nửa đêm tôi phải chạy ra ngoài. Sau đó anh xin lỗi và làm hòa. Nhưng từ đó tôi không dám bật nữa.
Đến qua trọ tiếp theo, anh bảo nào nóng thì bật. Nhưng các tháng bình thường tôi không đòi bật, đến mùa tháng 3, 4 quá nóng tôi không chịu được nữa xin anh cho em bật, em trả thêm tiền điện. Về cái remote hư tôi cũng đặt mua liền, đến lúc về máy lạnh lâu quá không bật hư. Anh cũng không muốn đi sửa cho tôi bật. Và rồi anh bảo để tôi trả tiền thì tôi nhăn nhó này nọ… Anh ơi nhà có bếp điện nhưng anh sợ tốn điện không dám xài thì tôi cũng đổi bình ga theo ý của anh. Một năm có 3 tháng nắng nóng, ngày chỉ bật buổi đêm cùng lắm 1 tháng thêm 400-500k nhưng anh cũng tính toán như vậy. Anh nghèo sơ xác thì tôi không nói gì, đồng ý anh thất nghiệp nhưng cũng có tháng làm ra tiền, mà dù là không thất nghiệp anh cũng không cho đâu. Anh nhìn tôi buổi đêm nóng quá cởi áo nằm khóc, anh biết nhưng giả lơ cho qua chuyện. Anh bảo tôi là sống đòi hỏi, sống cao sang đua đòi. Tôi tưởng đâu 1000 người mới có 1 người đòi như tôi. Có lần tôi xuống bếp quên tắt quạt anh liền bảo tôi có đóng tiền điện đâu nên nó phung phí, nó sống ích kỷ cho nó.
Quen nhau 5 năm tôi chưa bao giờ nhận được 1 cây hoa từ anh, mặc dù tôi bảo phí nhưng phụ nữ không ai không thích hoa. Đôi lúc tôi nghĩ 1 cây 15k thôi cũng được. Những dịp đặc biệt anh tặng tôi thì tôi cũng tặng lại anh. Tôi tặng anh chai dầu xanh tôi mua Shopee gần 400k anh về chê không có giá trị, tôi nghĩ có thể nó không lớn nhưng tôi tưởng tôi tặng anh sẽ vui lắm. Quen nhau 5 năm anh dắt tôi mua được 1 bộ đầm ở chợ Hạnh Thông Tây đến giờ, nhìn người khác được người yêu dẫn đi làm tóc, mua đồ thấy cũng vui lắm, nhưng thôi đó là tùy tâm. Tết lì xì anh muốn lì xì 1-1. Lần đó tôi giận anh cũng không vì phải 500k lì xì, mà tôi nghĩ sao anh tính toán vậy, nếu anh cho tôi hơn một xí cũng không được sao? Không phải tôi thèm nhưng cái cảm giác nó đặc biệt lắm, 500k tôi đi làm cũng có vậy. Và tôi biết mỗi lần tôi nói ra anh sẽ bảo tôi đòi tiền anh, làm được gì cho anh mà đòi hỏi. Lần đó cãi nhau lòng buồn nhưng vì thương anh tôi chạy từ chỗ làm về, vừa chạy xe vừa khóc, bình thường đi 20 phút mà nay đi có 10 phút, chạy bạt mạng về níu kéo anh. Anh ơi, nếu tôi đòi hỏi anh, tham tiền tôi không quen anh làm gì. Có những cái tôi muốn mình đặc biệt một xíu, nếu với người mình thương thì tiếc làm gì, chỉ sợ chưa đủ.
Tôi nói ra anh sẽ bảo: “Thế em cho anh được gì?”. Nhiều khi tôi muốn mua tặng anh này kia nhưng nghĩ người ta đàn ông còn không làm, mình phụ nữ chủ động làm gì. Nếu anh tặng tôi cái áo chắc chắn tôi cũng sẽ tặng lại cho anh. Tết tôi mua cái áo, anh bảo tôi đi mua hết 2 triệu đồ Tết mà không mua cho anh gì, nhưng tôi đi với bạn làm gì mà mua 2 triệu, là của con đó nữa á anh. Nhưng anh mở miệng không biết ngại hay sao.
Lần đó cãi nhau dọn đồ đi, tôi nói anh tôi thuê phòng đặt cọc rồi. Anh bảo: “Em về đi để anh trả cọc cho”. Tôi vui lắm vì tôi nghĩ là nó muốn mình về thật. Và sau đó tôi về, tôi nói với anh ấy: “Anh có thể phụ em không?”. Anh ấy liền khó chịu với tôi. Tôi nghĩ anh phụ tôi 500k – 1 triệu là mừng rồi, thể hiện anh muốn tôi về thực sự. Nhưng anh khó chịu, anh bảo tôi đi đi, anh bảo anh giống ba anh nên mấy vấn đề tiền bạc anh kỹ lắm. Anh ơi, em quen anh 5 năm mà tình cảm của em không xứng với từng đó tiền sao? Lần đó em buồn lắm nhưng vì còn thương nên em vẫn ở lại.
Rất nhiều tổn thương từ xưa đến giờ còn lại, mình cứ bị tổn thương dày vò, vì tôi nghĩ không biết sau này anh có phải người chồng tốt cho tôi không. Tôi thương anh là thật nhưng vì anh nghĩ tôi thương anh, nghĩ cho anh nên anh coi đó là sự ngẫu nhiên và anh quên rằng tôi cũng muốn được thể hiện.
Còn về phía anh, anh cũng sẽ cảm thấy tôi không phù hợp làm vợ anh, làm dâu mẹ anh. Anh bảo tôi không phải là người phụ nữ gia đình, không biết lo toan chu toàn gia đình, không biết hy sinh. Nhưng anh ơi, những tố chất phụ nữ trên là những người trải đời phải bốn mươi mấy mới làm được. Tôi mới hai mấy mà anh đòi hỏi quá. Thế anh đã gánh được trọng trách trụ cột gia đình chưa? Mỗi lần cãi nhau tôi như bị điên dại vì anh làm tôi oan ức. Tôi thốt lên những lời không hay thì anh bảo tôi mất dạy, sau này về chửi mẹ anh. Thử hỏi không nói có làm người khác điên không?
Và rồi lại tiếp tục cãi nhau tôi dọn đi. Và rồi anh níu kéo bảo tôi về đi. Anh biết không, tôi cạn sức, tôi sợ chuyển đi, nhưng tôi vẫn thương anh và tôi nói với anh rằng: “Nếu cãi nhau em không còn sức để dọn đi nữa!”. Tôi mới bảo anh: “1 tuần tôi về ở với anh 4-5 ngày, nào mình cưới mình sẽ ở chung”. Anh không chịu. Tôi biết anh có lý do của riêng mình, anh muốn mọi thứ về như cũ nhưng anh ơi, tôi cũng có nỗi sợ của bản thân. Anh không chấp nhận và tôi cũng không chấp nhận.
Nhưng tôi yêu anh, tôi đi làm khóc lóc quay video gửi anh để cho anh hiểu, để anh biết tôi cũng có nỗi khổ, nhưng anh vẫn không chịu, tôi buồn lắm. Tôi yêu anh thật, tôi năn nỉ anh: “Cưới tôi đi, tháng 6, 7 dạm ngõ rồi cưới đi, quen lâu không có kết quả tổn thương cả hai”, nhưng anh do dự. Tôi biết vì sao anh do dự, anh sợ cưới tôi về anh khổ, cãi nhau, sợ tôi không làm vợ giỏi dâu hiền. Nhưng anh ơi, anh sợ thì tôi cũng sợ. Với những cái tôi kể trên thì anh xem ai sợ hơn? Nhưng tôi vì yêu mà bất chấp.
Để rồi nhận câu: “Anh chưa dám”. Tôi mới nhận ra lúc cãi nhau anh bảo quen tôi lâu vậy mà không dám cưới vì sợ tôi không phải người phụ nữ gia đình. Có lần tôi đi Grab, ông đó hỏi tôi quen lâu chưa, tôi bảo gần 5 năm, ổng bảo: “Bỏ đi, đàn ông để quen lâu vậy là không xác định”. Hồi đó tôi hay hỏi anh là sợ anh quen tôi lâu rồi không cưới, sau này tôi già sợ không lựa chọn, anh bảo: “Không có đâu, anh sẽ cưới em”. Tôi mù quáng bất chấp yêu anh. Tôi cũng sợ nhưng tôi mù quáng đời này coi như có khổ cũng được, cần bên nhau năn nỉ anh cưới nhưng anh không chịu. Để tiếp tục quen thêm 5 năm nữa rồi cãi vã và rồi anh cũng không dám cưới. Đáng lẽ tôi nên để anh cưới tôi vào thời điểm anh mong muốn nhất chứ không phải là để tôi đi năn nỉ.
Về phía mình anh cũng có lý do riêng của mình, nhưng tôi ngẫm lại, chúng tôi yêu nhau, nhưng chúng tôi chưa vì nhau. Chúng tôi còn quá trẻ để cho nhau một hạnh phúc cuộc sống vợ chồng ở chung. Vợ chồng ở chung còn nhiều vấn đề huống gì tụi tôi còn chưa có đồng tiền chung nên việc mâu thuẫn tiền bạc là không thể tránh khỏi.
Những bài học ngày hôm nay là cho chúng ta trưởng thành sau này. Khi chúng ta trưởng thành rồi chúng ta sẽ nhận ra ngày đó nó không đáng gì nhưng đáng tiếc chúng ta không thể cùng nhau trưởng thành nữa rồi. Khoảng thời gian này tôi suy sụp nhiều thứ, tôi sụt 3kg, mắt lúc nào cũng thâm, đầu lúc nào cũng đau, ngày đêm khóc.
Sau tất cả, tôi không ghét anh, tôi không hận anh, tôi nghĩ tam quan chúng tôi không hợp nhau, lối sống chúng tôi khác nhau. Dù đau nhưng phải đành lòng thôi. Không biết bao lâu để tôi quên đi những tổn thương hôm nay.
Hy vọng sau này anh sẽ gặp người phù hợp với anh, gặp người mà anh bảo với tôi là “tha hồ kiếm người tốt hơn tôi, cùng lắm là tệ như tôi”.
Facebook Comments