Bạn đã bao giờ sẵn sàng đứng ra gánh món nợ gần một tỷ đồng cho một người đàn ông mình chỉ… ngưỡng mộ?
Chào mọi người, mình là sinh viên K50 NEU. Sau khi tốt nghiệp, mình một mình Nam tiến vào Sài Gòn với tất cả khát khao và hy vọng. Không muốn dựa dẫm vào gia đình, mình chọn rời xa Hà Nội theo lời rủ của nhỏ bạn thân – cũng là để tự bắt đầu một hành trình trưởng thành.
Sài Gòn đón mình bằng những ngày nắng rực rỡ và rồi… bằng cả những tháng ngày giãn cách vì COVID. Mình từng rung động lần đầu – tiếc là người ấy đã có gia đình. Anh mang phong thái của một người đàn ông lý tưởng: sâu sắc, bản lĩnh, có chiều sâu, và luôn biết lắng nghe. Mình chấp niệm về hình mẫu đó mãi, hy vọng rồi sẽ có một người giống vậy… nhưng còn độc thân.
Người ấy – là anh. Một manager trẻ, giỏi giang, thân thiện nhưng rất nghiêm túc trong công việc. Anh là sếp của bạn mình, còn mình làm ở một team khác. Anh luôn chia sẻ với mọi người, dù không cùng phòng ban. Mình chưa từng thấy ai được cả công ty – từ giám đốc đến cô lao công – yêu quý đến vậy. Anh có một tổ ấm đẹp, vợ anh cũng giỏi và trước đây, từng là hotgirl của công ty, 2 anh chị kết hôn thì chị chuyển công tác.
Trước khi chuyện này xảy ra, mình cũng đã có những update từ bạn mình. Anh ấy gặp phải vấn đề lớn về sự tập trung trong công việc và anh ấy gặp vấn đề trong cả việc tài chính ( Anh luôn xoay mượn tiền mọi người dù không nhiều nhưng nó thành 1 vòng xoáy lớn) và công ty có những lời đồn khiến sự nghiệp của anh có vấn đề. Và kéo dài trong gần 6 tháng thì anh ấy nghỉ việc với những lời đồn và rất nhiều câu hỏi vì sao anh lại như vậy, nhưng đến những người thân nhất với anh cũng không hiểu nổi.
Sau này, mãi khi anh nghỉ. Những nút thắc được mở ra, Anh và vợ li hôn, cả anh và vợ anh đều bị trầm cảm sau khi vợ sinh 2 bé sinh đôi. Anh ra đi để lại nhà cửa, sổ tiết kiệm và cả xe cho vợ và con. Anh dính vào các khoản vay ngân hàng và cả vay nóng nặng lãi, và chịu đựng 1 mình trong suốt thời gian từ lúc hai vợ chồng vỡ kế hoạch có em bé và sinh đôi đó. Đó là bước đầu cho 1 sự bế tắc và sự đáng tiếc xảy ra. Ai cũng tiếc cho anh, giá như anh có những chia sẻ, mọi người sẽ giúp anh thôi.
Khi biết chuyện đó, là gần 2 năm rồi. Mình mới chủ động nhắn tin cho anh, rồi 2 anh em có nói chuyện điện thoại. Cảm giác anh – Một người đàn ông vừa bước qua 30, không còn tự tin như trước nhưng khá thoải mái và dễ gần.
Anh ấy nói giờ anh đã có 1 tinh thần lạc quan hơn, lúc đầu anh cũng khó khăn trong vấn đề xin việc. Sau này, 1 công ty nước ngoài đã đặt niềm tin từ anh nên anh cũng chứng minh được năng lực, anh có 1 công việc có thu nhập tuy không được như xưa nhưng cũng đảm bảo cho anh xử lý được các khoản nợ gấp áp lực. Hàng tháng anh phụ cấp cho 2 bé ( ở với mẹ), xử lý ngân hàng và có kế hoạch trả dần dần cho người quen và bạn bè được hơn 6 tháng nay. Anh tạm ngừng những dự định cho bản thân mà tập trung và sự nghiệp và 2 bé của con anh hơn.
Mình có hỏi vui là tổng khoản nợ của anh hiện tại là bao nhiêu? Anh nói Ngân hàng 300 triệu anh trả hàng tháng. Còn lại cỡ 500 triệu nữa là 800 triệu. Dự định anh sẽ trả xong trong năm 2027. Lúc đó mình đùa là, anh có cần em giúp không? Em đang có khoản tiết kiệm chưa cần dùng. Ảnh cùng bảo :“ Tất nhiên là anh không cần rồi, anh đã có kế hoạch và có thể xử lý được. Lâu lâu nói chuyện hỏi thăm anh là được rồi, tại anh cũng mất nhiều mối quan hệ vì tiền bạc, nên anh không muốn lặp lại vấn đề này”.
Mình đã giúp, không vì thương hại mà vì tin anh – người từng là hình mẫu khiến mình thay đổi cách nhìn về đàn ông trưởng thành.
Rồi có một lần, anh ra Hà Nội công tác và tụi mình gặp lại. Mình giới thiệu anh với bạn trai. Từ đó, mọi thứ thay đổi. Bạn trai mình biết chuyện mình cho anh mượn tiền và nổi giận. Tụi mình cãi nhau. Anh ấy bắt mình đòi lại tiền, nếu không thì chia tay. Mình rất buồn… Vì mình không thấy anh có lỗi gì, và có lẽ… mình đã suy nghĩ quá đơn giản. Mình cũng rất buồn, mình có kể với mẹ và chị mình. Mọi người cũng hiểu cảm giác và đứng về phía bạn trai mình. Nhưng mình lại cảm thấy Anh không có lỗi trong chuyện này và có lẽ mình suy nghĩ quá đơn giản.
Một tuần sau, trong một buổi tối uống bia một mình, mình gọi cho anh. Chỉ định kể cho anh nghe, không mong gì. Nhưng anh lặng đi một lúc rồi nói: “Anh sẽ chuyển lại em. Không phải vì không tin em, mà vì nếu anh là người thân của em, anh cũng sẽ không tin chính mình. Đó là thực tế anh phải chấp nhận.”
Hôm sau, anh gửi lại toàn bộ số tiền, cùng một tin nhắn:
“Xin lỗi vì chuyện của anh mà khiến một cô gái tốt như em phải phiền lòng. Anh hy vọng sẽ gặp lại em, trong một phiên bản tốt nhất của anh.”
Mình với bạn trai đã chia tay rất dứt khoát. Không phải vì tiền, mà vì mình cảm thấy không còn được tôn trọng. Nhưng cũng từ hôm đó, mình không còn nhắn lại cho anh nữa. Mọi chuyện trở nên nhạy cảm và mơ hồ.
Thật lòng, mình không biết gọi mối quan hệ này là gì. Là cảm mến? Là thương? Hay chỉ là một thứ tình cảm đơn phương trong trẻo không cần hồi đáp?
Chỉ biết rằng, có những người bước qua cuộc đời mình rất nhẹ… nhưng để lại dấu vết rất sâu. Mình chưa từng hối hận vì đã giúp anh và chắc chắn 1 ngày không xa, mình sẽ hẹn gặp anh và giúp anh 1 cách chân thành nhất.
Facebook Comments