• Skip to primary navigation
  • Skip to main content
  • Skip to primary sidebar

Cap3 Confessions

Góc tâm sự, chia sẻ đến mọi người

  • Home
  • Confessions
  • E-Learning
  • Y tế
  • Privacy Policy
  • Show Search
Hide Search

Em trai mình

admin · September 8, 2026 · Leave a Comment

Em trai mình.

Em trai mình kém mình 5 tuổi, là con út trong nhà. Bố mất khi hai chị em còn nhỏ nên từ bé nó đã có suy nghĩ kiểu “nhà mình ko có bố thì con phải làm việc của đàn ông”. Hồi đó nó bé tí, người gầy nhẳng mà việc gì nặng cũng giành làm. Mùa thu hoạch ngô, mẹ với mình bẻ thì nó kéo bao từ trên nương xuống tận đường. Có hôm bao nặng gần bằng người, mình bảo để chị phụ thì nó nhất quyết: “Chị con gái, để em làm.” Đi chặt cỏ cho bò, nó cầm dao phát cả đám, còn bắt mình chỉ ngồi gom. Mẹ hay mắng: “Mày còn bé, làm vừa thôi”, nó lại bảo: “Con ko làm thì ai làm cho mẹ?”

Có một chuyện đến giờ mình vẫn nhớ. Năm mình học lớp 11, trường bắt mỗi học sinh chuẩn bị một cái giá gỗ để phục vụ tiết thực hành. Bạn bè về đều nhờ bố làm, còn mình chẳng biết nhờ ai nên về nhà than với em. Nó lúc ấy mới học lớp 6, nghe xong chẳng nói gì. Chiều hôm đó mình thấy nó lôi mấy thanh gỗ cũ sau bếp ra, lấy cưa rồi đục đẽo cả buổi. Làm méo mó, chỗ cao chỗ thấp, đến tối còn lấy giấy nhám chà cho đỡ xước. Sáng hôm sau nó đặt trước cửa phòng mình rồi nói: “Chị mang đi học đi, xấu nhưng chắc dùng được, ko bị thầy phạt.” Mình cầm cái giá gỗ nhìn vừa buồn cười vừa muốn khóc. Mình vẫn giữ nó đến tận lúc đi đại học mới bỏ vì mối mọt hết.

See also  37049: Con muốn lấy bạn này làm chồng bố mẹ đồng ý nhớ!

Ngày mình đỗ đại học rồi xuống Hà Nội học, người khóc nhiều nhất lại là nó. Hôm đưa mình lên xe, nó đứng nép sau mẹ rồi cứ lấy tay lau mắt. Tối nào cũng nhắn: “Chị ăn cơm chưa?”, “Ngoài đấy lạnh ko?”, “Bao giờ chị về?”. Có lần nghe mẹ nói tháng đó tiền chè bán được ít, mẹ định gửi mình ít hơn, nó còn bảo: “Mẹ cứ gửi chị đi, chị ở thành phố cái gì cũng phải mua. Con ở nhà ăn rau với trứng cũng được.” Trong khi ở quê, chính nó sáng đi học, trưa về phụ mẹ, chiều lại đi chăn bò, tối nấu cơm rồi mới ngồi vào bàn học. Nó học cũng khá, năm nào được giấy khen là lại chụp gửi cho mình rồi nhắn: “Chị thưởng em đi.” Phần thưởng đôi khi chỉ là đôi giày vài trăm nghìn, nhưng nó vui cả tháng.

Mấy năm sau nó cũng đỗ đại học ở Hà Nội. Ngày biết điểm, người đầu tiên nó gọi là mình: “Chị ơi, em sắp ra ở với chị rồi.” Hai chị em thuê chung một căn phòng nhỏ. Lúc ấy mình mới đi làm, thường xuyên về muộn. Nó đi học rồi tranh thủ làm thêm, nhưng tối nào về trước cũng tự nấu cơm. Có hôm mình 10 giờ mới về, thấy cơm canh vẫn để phần, quần áo đã phơi hết. Mình bảo: “Mày học cả ngày còn làm gì mấy việc này?”, nó tỉnh bơ: “Chị đi làm kiếm tiền nuôi em, em giặt cho chị mấy cái áo thì có gì đâu.”

See also  Phải chăng do mình suy nghĩ quá cổ hủ hay đó là thực tại?

Đến lúc mình gần 30 vẫn chưa lấy chồng, chính nó lại là đứa sốt ruột hơn cả mẹ. Nó cứ bảo: “Chị tìm người tử tế mà lấy đi, đừng đợi em học xong. Em còn mấy năm nữa mới ra trường, chị nuôi em đến lúc ấy là thành bà cô luôn.” Mình hỏi: “Thế chị lấy chồng rồi ai nuôi mày?”, nó đáp ngay: “Em tự lo được. Chị lo đời chị đi.” Nói mạnh miệng vậy thôi chứ hôm mình có người yêu, nó còn điều tra anh kia kỹ hơn cả mẹ. Hỏi làm đâu, quê đâu, có hút thuốc ko, có hay nhậu ko. Xong quay sang dặn mình: “Chị đừng có thấy người ta nói ngọt mà tin hết nhé.” Mình nghe mà chẳng biết ai mới là chị.

Hôm trước mình có chuyện buồn ở công ty, về phòng chẳng muốn ăn uống gì. Nó hỏi thì mình bảo ko sao. Một lúc sau nó thay quần áo rồi kéo tay mình: “Đi, em mời chị ăn lẩu.” Mình hỏi: “Sinh viên lấy đâu ra tiền mà mời?”, nó vỗ túi rất tự tin: “Em có tiền.” Ăn xong nó giành thanh toán thật. Về đến nhà mình mới nhớ ra sáng hôm trước mình vừa cho nó 500 nghìn tiền sinh hoạt. Mình hỏi: “Ủa, tiền mời chị là tiền đâu?”. Nó cười: “Tiền của em chứ tiền đâu.” Mình bảo: “Tiền chị cho mày hôm qua chứ gì?”. Nó còn cãi: “Chị cho rồi thì thành tiền của em, hôm nay em lấy tiền của em mời chị, có gì sai?”

See also  Làm sao có thể trị được tính ăn vạ của người yêu!

Nhiều lúc nghĩ lại, tuổi thơ hai chị em ko đủ đầy nhưng mình chưa bao giờ cảm thấy mình thiếu một người bảo vệ. Thằng bé ngày xưa chỉ biết cầm dao đi chặt cây giúp chị, bây giờ đã cao hơn mình cả cái đầu, vẫn cứ thấy chị buồn là tìm cách làm cho chị vui.

Có thể sau này hai đứa đều có gia đình riêng, chẳng còn ngày nào cũng ngồi ăn cơm cùng nhau nữa. Nhưng mình nghĩ dù bao nhiêu tuổi, trong mắt mình nó vẫn là thằng em trai bé tí từng hí hoáy cả buổi chỉ để làm cho chị một món đồ đi học vì sợ chị bị thầy phạt.

Có một đứa em trai như thế, nhiều lúc mình thấy cuộc đời đã bù cho hai chị em rất nhiều rồi.

Facebook Comments

Filed Under: Confessions

Reader Interactions

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Primary Sidebar




Archives

Categories

  • Confessions

Gửi Confessions

Email: [email protected]

Quảng cáo

Bột tảo xoắn Blue Spirulina hữu cơ Dragon Superfoods – siêu thực phẩm xanh hữu cơ mang đến lợi ích tuyệt vời cho sức khỏe, tăng cường sắc đẹp từ bên trong.

Blue Spirulina – Siêu Thực Phẩm Xanh Cho Sức Khỏe Và Sắc Đẹp

Tags

baby three báo hiếu bạn thân Bạo lực gia đình bất hiếu bỏ phố về quê Bố Chồng Bố Mẹ Chồng bố mẹ vợ cha mẹ chia tay Chùa Hà Chạn vương Cá tháng Tư Gia đình hủy hôn kẻ thứ 3 kẻ thứ ba kết hôn ly hôn mai mối Mẹ Chồng mẹ đơn thân Ngoại tình ngoại tình tư tưởng người gia trưởng người nghèo người thứ 3 người thứ ba người yêu cũ nyc Nàng dâu phi công Sống thử sợ vợ thất nghiệp tiểu tam trai bao trầm cảm trầm cảm sau sinh Tình yêu Valentine Vợ chồng đào mỏ độc thân

Siêu thực phẩm hữu cơ (organic superfoods) là các loại thực phẩm thiên nhiên nguyên chất, được canh tác và chế biến không sử dụng hóa chất hay thành phần biến đổi gen (GMO). Chúng chứa mật độ vitamin, khoáng chất và chất chống oxy hóa cực cao, mang lại nhiều lợi ích vượt trội cho sức khỏe.

Copyright © 2026 · Cap3 Confessions By Hairstyles