Em có nên tha thứ cho vợ không?
Sau ngần ấy năm em vô tình biết được sự thật – bị lừa dối – và em ước giá như mình không hề biết thì có lẽ tốt hơn. Em và vợ thì có “ăn cơm trước kẻng”, đợt đó chỉ một đêm thôi mà mấy ngày sau dính bầu. Thế là em cũng về thưa với gia đình hai bên rồi tụi em cưới nhau luôn.
Cuộc sống cứ thế trải qua êm ấm cho đến khi con gái 6 tuổi, bố mẹ em thì cứ bảo là: “Sao bố nhìn cái N*** nó không giống mẹ cũng không giống bố?”. Ban đầu em nghĩ là chắc bố mẹ nói vu vơ qua thôi cũng không nghĩ nhiều.
Hôm đó cơ quan em cúp điện nên được về sớm, thế là em vội vàng chạy về nhà tính dẫn vợ con đi ăn. Vô tình bắt gặp vợ cầm một cọc tiền rồi lén la lén lút hớt hải, em đi theo coi thì thấy vợ đưa tiền cho một thanh niên. Rồi thanh niên đó bảo với vợ em là: “Này là tao nhận một nửa tiền trước, vài ngày nữa mày không đưa cho tao số còn lại thì tao đi kể hết với chồng mày”. Tối đó em về mở tủ ra thì thấy số tiền tiết kiệm chung của hai vợ chồng bị mất 1/3, thế là em sinh nghi vợ giấu giếm chuyện gì.
Xong tự nhiên em lo lắng, rồi cũng về lấy tóc của con gái đi xét nghiệm ADN, nhưng kết quả thì em gục ngã: không phải con ruột của mình. Sau đó em hẹn vợ ra quán rồi nói chuyện cho ra lẽ chứ không làm ầm lên. Thì ra trước khi “ăn cơm trước kẻng” với em vài ngày thì vợ đã… với người yêu cũ. Con gái mà em bấy lâu nay thương yêu lại là con của người khác và cái thằng hôm bữa đến tống tiền vợ em là bố đứa bé.
Em không nói nên lời, bỏ ra ngoài vừa đi vừa suy nghĩ. Dù sao trẻ em cũng không có tội, vả lại bấy lâu nay chăm sóc cũng có một chút tình cảm cha con, nhưng cũng kiểu bị bế tắc suy nghĩ. Những năm bên nhau vợ cũng chưa làm gì sai với em ngoại trừ cái chuyện em vừa kể trên. Theo mọi người, em nên tha thứ cho vợ coi như không có chuyện gì hay là ly hôn? Em suy nghĩ nếu ly hôn thì em cũng nói với ba mẹ em là do hai người không hợp chứ em cũng không tính làm lớn chuyện kia. Kiểu giờ em bị nửa nửa.
Facebook Comments