Em bị câm à?
Ngày hôm nay thật tình cờ khi em gặp lại anh nyc. Bạn của em có mấy đứa là em, cháu họ của anh ấy và anh ấy biết em. Anh tán em trước, mãi về sau em mới biết là thời điểm đó anh vừa chia tay và đồng thời cũng là chú, anh của mấy đứa bạn hay chơi chung với em.
Anh hơn em 6 tuổi. Chúng em quen nhau 9 tháng rồi chọn cách đường ai nấy đi vì anh nói không hợp. Sau 1 tháng thì anh có nym, em cũng biết chị ấy, trước em có chơi chung với chị ấy luôn. Đến hôm nay là gần 2 năm sau chia tay, anh ấy là người bắt đầu cũng là người kết thúc nhưng em mới là người không quên được. Em vẫn nhớ anh ấy, thỉnh thoảng em vẫn vô thức vào trang cá nhân của 2 anh chị xem. Chẳng phải soi mói, em muốn xem anh hạnh phúc với người anh chọn. Thực sự lúc quen em anh là người rất tốt, ga lăng, tử tế. Vậy mà ngày hôm nay anh làm em quá thất vọng. Sau khi gặp thì anh có mời tất cả mọi người vào quán nước, nhà bạn em gần đó nó phải về trước, em có chở bạn về xong em quay lại. Em cũng không biết sắp đặt hay vô tình nhưng cái ghế trống duy nhất ở cạnh anh ấy. Em ngồi xuống và không nói gì cả. Ngồi 1 lát anh quay sang bảo “Em này bị câ.m à sao không nói gì thế em?” “Dạo này không được xinh nhờ” “có người yêu chưa?” Hay người yêu mày à?(anh chỉ tay vào thằng bạn em)” Thực sự em không biết nói gì lúc đó. Kể mà có cái hố nào đó cho em chui cho đỡ nh*c. Sau đó tất cả ánh mắt của các bạn dồn về em, người cười người nói thêm vào. Em cố nén nước mắt vào trong. Ngồi thêm 5p em xin phép về trước. Vừa đi ra khỏi quán, đội chiếc mũ lên em không còn kìm được nữa, em bật khóc. Em tự hỏi em đáng bị vậy à? Em làm gì sai với anh ấy à? Mà anh đối xử với em vậy?
Sau hôm nay Em nhận ra rằng lỗi lớn nhất là đã không quên anh, đã giành tình cảm cho 1 người không đáng.
Facebook Comments