Dù mình có khó khăn, vợ cũng chưa từng bỏ rơi mình
Vừa rửa bát xong, quay ra nhìn thấy vợ đang hì hục giặt quần áo, 2 vợ chồng chung 1 chiếc quạt, quay đi quay lại phe phẩy để mình rửa bát cũng được hưởng mát, vợ cũng được mát nhưng những giọt mồ hôi vẫn lăn dài trên má vợ, chắc do thời tiết quá nóng. Mình tiến lại gần cố định cái quạt cho vợ mát, vợ nhìn mình cười rồi “Cảm ơn chồng iu nhé!”.
Vợ mình vẫn luôn như vậy, dù vất vả, khó khăn nhưng vẫn cố gắng, nụ cười vẫn trên môi và luôn động viên 2 vợ chồng đều phải cố gắng.
Ngày cấp 2 đi học, mình học yếu, thuộc dạng top 10 từ dưới lên của lớp, vợ mình tiến đến bảo “Phải cố lên, phải đỗ chuyên chứ, để còn học cùng nhau chứ” cuối cùng thì mình cũng đỗ.
Ngày cấp 3, đợt đó mình bị sốt xuất huyết, nằm viện hơn 1 tuần, phòng mình nằm thì ngay cạnh cửa sổ nhìn được ra đường, ngay tầng 2 nhìn xuống, vợ ngày nào cũng đi qua xong hét “Sắp khỏi ốm chưa? Khỏi còn đi học nhớ, chép bài hộ cho rồi này!”. Cũng động viên mình phải học để kịp tiến độ còn ôn thi, mình đỗ NEU, vợ mình đỗ HNUE.
Sau này lên đại học, nhà 2 đứa cũng chẳng có gì, phải đi làm từ sớm, vừa học, vừa làm…mình vì cũng muốn học Kinh tế và làm kinh tế nên cũng thi vào NEU mặc dù học phí tự chủ tài chính cũng hơi cao nhưng vợ mình cũng động viên “Phải học trường mình thích, làm công việc mình muốn làm thì mới có động lực cố gắng chứ”. Rồi cả 2 cũng cố gắng…tự lo được cho bản thân.
Nhưng đến năm 4 đại học là năm 2019-2020, chính là năm dịch bùng phát, chúng mình cũng chẳng đi làm được, chỉ loanh quanh ở nhà xong hoàn thành chương trình học để tốt nghiệp vào Hè năm 2020. Vợ mình lại động viên “dịch là tình huống ko mong muốn, sẽ sớm qua thôi, xong 2 đứa lại lên HN xin việc, có sao đâu”
Năm 2021-2022, chúng mình đi làm cũng đủ ăn đủ sống thôi, cuối 2021 chúng mình dọn về chung 1 nhà. Đến 2022 dịch đỡ, công việc cũng ổn hơn, thu nhập tốt hơn, cả 2 đi làm thu nhập đều ~ 15-20tr. Năm 2023 chúng mình cưới bằng chính khoản tiền chúng mình dành dụm được sau khi đi làm, à vợ mình ra trường giờ cũng làm ngành khác, ko theo được ngành Sư phạm vì cũng ko có vị trí với lại lương cũng thấp, chấp nhận làm việc khác còn có tiền sinh hoạt….
2024, chúng mình có 1 khoản tiết kiệm nho nhỏ, vì cũng muốn kiếm thêm thu nhập ngoài thu nhập chính ở công ty đi làm nên chúng mình cả tiền tiết kiệm, cả vay thêm 1 khoản ~ 350tr…để đầu tư, cái này là quyết định của 2 đứa nhưng vì quá tin người nên thành ra chính người bạn mà chúng mình coi là thân thiết lại cầm tiền cao chạy xa bay…đến gia đình bạn ấy thì nhận được “Các cháu làm ăn với nó chứ có làm ăn với cô chú đâu mà cô chú trả, giờ cô chú liên lạc nó còn chẳng được…”, nhận lại được đúng tin nhắn “Thôi tao sai, cho tao vay, để tao yên ổn làm ăn có tao về tao trả, xin lỗi chúng mày”.
Thành ra 2 đứa thành 2 “con nợ”, làm gì cũng phải chi tiêu tiết kiệm, ở thì căn phòng trọ nhỏ xíu, chẳng có máy giặt, cái điều hòa cũng đã cũ…chẳng dám tiêu gì, giặt toàn phải giặt tay, nhiều thì mang ra hàng…nóng thì cũng bật quạt phe phẩy, nóng quá thì bật điều hòa man mát rồi tắt đi, tiết kiệm điện, tiết kiệm nước, ko dám ăn chơi, du lịch hay gì cả…chúng mình còn chưa dám sinh con vì sợ ko nuôi nổi, nuôi con giờ cần phải có thời gian, tiền bạc, công sức nữa chứ ko phải cứ thế là sinh con, mình khổ rồi sinh con nuôi con lại để con khổ nữa thì chúng mình cũng cần cân nhắc rất nhiều
…
Và đấy mọi người à, suốt từng ấy năm, cuộc sống có nhiều lần biến cố, phần lớn là từ mình nhưng vợ mình chưa bao giờ bỏ rơi mình. Đọc nhiều bài thấy nhiều chị em, thấy nhiều người phụ nữ thấy chồng bị làm sao, có biến cố cái là thay lòng đổi dạ, rồi có người còn bỏ chồng vì chồng ko kiếm đc tiền nữa càng nhận ra mình cần trân trọng vợ nhiều hơn. Sau này cố gắng, có tiền bạc, vật chất, chắc chắn sẽ dành hết cho vợ, ko phụ lòng vợ suốt bao nhiêu năm ở bên mình.
Facebook Comments