Dâu mới.
Chào mọi người, mình không biết chia sẻ với ai nên lên đây kể lể chút. Mình làm dâu được 4 tháng và chắc hẳn chuyện của mình chẳng có gì đặc biệt, rất nhiều người gặp phải.
Chuyện là chồng mình là con trai cưng của mẹ, ngay cả truyền thống gia đình bên chú bên bác nhà chồng cũng vậy, rất coi trọng con trai. Chỉ thích cháu trai và con trai hiển nhiên chẳng phải làm tí việc nhà nào. Bản thân mình từ bé cũng đã được bố mẹ chiều, nhà mình con trai phải phụ việc nhà, anh trai mình cũng phải rửa bát, đổ rác, phơi đồ từ bé. Nên bây giờ về nhà chồng mình thấy không quen lắm. Nhà chồng mình cực kỳ câu nệ lời ăn tiếng nói, cử chỉ, coi trọng cách mà hàng xóm, người ngoài nhìn vào. Nhưng chỉ đối với con gái và con dâu, còn con trai thì tùy tiện sao cũng được.
Lúc có 2 vợ chồng thì chồng mình luôn phụ mình, chiều mình nhưng khi có bố mẹ ở thì chồng mình hoàn toàn ỉ lại và gần như trở thành một cậu bé không trưởng thành, gần như không làm gì cả. Mình cũng nhịn, mình cũng không bắt anh làm gì, mình nấu cơm, rửa bát… Nhưng có những lời nói làm mình cảm thấy buồn tủi. Khi anh chị chồng về nhà chơi, bố mẹ nói mình: “Con là chủ nhà, anh chị là khách thôi, vậy nên con phải dậy sớm hỏi han anh chị ăn gì rồi nấu. Chồng ngủ kệ nó, còn mình thì phải dậy sớm”. Khi mình có bầu vào thời điểm bị ốm: “Con phải biết tính chứ, chồng nó con trai biết gì đâu, con phải để ý”. “Nó thích ăn cái này này, học cái này để nấu cho nó ăn”, trong khi món mình thích thì bố mẹ chồng vẫn kêu chồng không ăn thì nấu làm gì. Vợ rửa bát, chồng mình ra ngồi xem vợ rửa bát, thì các bác kêu “vào nhà đi ngồi đó làm gì vậy, chiều vợ quá rồi đấy”. Khi mình bị ốm, mẹ chồng bảo: “con nhớ đeo găng tay vào rửa bát nhé”. Nếu chồng mình kêu rửa cho vợ thì mẹ sẽ nói “có mấy cái bát để đấy tí tao rửa cho”. Cuối tuần mình dậy muộn mẹ sẽ đập cửa nhưng sẽ nói với mình “để yên cho chồng ngủ, đi làm cả tuần rồi”, mình chợt nghĩ bản thân cũng đi làm cả tuần mà. Chồng mình đau vai 1 xíu mẹ ngồi bóp rồi xuýt xoa, rồi dặn mình cách bóp cho chồng, và chồng mình dĩ nhiên rất hưởng thụ điều đó. Khi ăn cơm, chồng không ăn tôm thì mẹ kêu mình bóc tôm ra cho nó ăn… Còn nhiều chuyện lắm mà mình nghe và mình không quên được, cứ thấy ấm ức sao đó.
Mình không biết nên làm sao, mình chưa muốn xích mích với mẹ chồng, nhưng để lâu dần mình sẽ cảm thấy bị ức chế, rất mệt mỏi. Mình nghĩ cả ngàn lần việc mình sẽ nói lại, sẽ bảo chồng ra rửa bát :))) hay bảo mẹ đừng chiều anh ấy quá…
Mọi người cho mình lời khuyên với, nếu mọi người bảo ra ở riêng thì thôi, vì bọn mình đang ở riêng rồi nhưng nhà ngay sát nên sang gần như cả ngày, cũng không riêng tư hơn là mấy. Mình chán quá, có lẽ đối với nhiều người nó rất bình thường, nhưng vì mình không quen với cách sống này nên mình thấy không bình thường và mình cũng không muốn quen với nó.
Facebook Comments