Đã quá nhiều lần chồng mình ngoại tình.
Giới thiệu qua chút, mình năm nay 35 tuổi, ngoại hình cũng xinh xắn, giỏi giang, đảm đang. 35 tuổi chưa bao giờ để lại điều tiếng xấu về bản thân trong mắt mọi người, từng là hoa khôi của trường, học giỏi nhất nhì trường. Hiện đã có hai con, một trai một gái, công việc ổn định, thu nhập 2x/tháng. Chồng mình năm nay 35 tuổi, công việc cũng giống mình, ổn định, gần nhà.
Chuyện là mình và chồng mình đến với nhau trong giai đoạn gia đình chồng gặp biến cố (mẹ của chồng vướng vòng lao lý). Lúc đấy mình đã ở bên chồng, động viên anh cùng anh vượt qua giai đoạn khó khăn (vì khi mẹ chồng bị như vậy gia đình chồng mình đã rất sốc). Tuy nhiên khi mình đang bầu bé thứ nhất, chồng mình có nhắn tin qua lại với một bà chị hơn tuổi, chỉ nhắn tin chưa làm gì thì bị mình bắt được. Chồng mình có giải thích là chị nhắn tin trêu đùa (nhưng chị này làm nghề…phục vụ “Bóc bánh trả tiền”). Sau một hồi khóc lóc thì mình cũng bỏ qua.
Sau khi bé đầu mình được khoảng 3 tuổi thì chồng có nhắn tin qua lại với người yêu cũ, tâm sự là chồng mình không hề yêu mình, lấy mình vì để mẹ yên lòng (vì trước khi vướng lao lý mẹ chồng mình rất ưng mình). Sau đấy thì cũng bị mình bắt được tin nhắn. Chồng mình có giải thích là không phải như vậy, vì còn nhớ người yêu cũ nên bịa câu chuyện như thế để được người yêu cũ quan tâm. Sau vụ này mình với chồng căng thẳng cực độ, mình muốn bỏ chồng ngay lúc ấy nhưng con lại còn bé, nhà ngoại thì ở xa, công việc thì vẫn phải tiếp tục. Chồng mình có vẻ cũng van xin tha thứ nên một thời gian sau vợ chồng lại bình thường.
Sau đấy khoảng 1 năm, chồng mình lại nhắn tin đong đưa với các cô gái khác, lần này chu đáo cẩn thận hơn, nhắn qua Momo sau đó nhắn xong xóa luôn để mình không tìm ra, nhưng sau cùng vẫn bị mình phát hiện. Vẫn là một trận chiến bùng nổ, nhưng mình vẫn tiếp tục ở lại, tiếp tục tha thứ, vì cơ bản mình vẫn yêu chồng, vẫn muốn con có đầy đủ bố mẹ (lúc này mẹ chồng mình vẫn chưa được mãn hạn tù). Sau vụ này mình quyết định không sinh thêm em bé nữa nhưng về sau chồng mình cũng thay đổi, quan tâm đỡ đần vợ nhiều hơn. Sau cùng vì mình thấy mình cũng hơi có tuổi rồi nên phân vân có định đẻ tiếp nữa hay không; sau vì thấy bạn chồng có nếp có tẻ đủ cả, ai cũng có kinh tế, có chức vụ, có con cái đề huề, còn chồng mình thì vẫn là thằng cán bộ quèn, kinh tế cũng chỉ đủ sống, nghĩ thấy thương chồng sợ chồng mất mặt với bạn nên hai vợ chồng đã quyết định can thiệp lấy thêm một bé trai.
Quá trình can thiệp để có được bé thứ hai rất vất vả, hai vợ chồng tự gom tiền để chi trả, nhà chồng không hỗ trợ chi trả gì, may trời thương mình làm một lần đậu ngay. Đến hiện tại con mình đã được 1 tuổi và mẹ chồng cũng đã được mãn hạn tù. Tưởng đâu cuộc sống viên mãn hạnh phúc, ai ngờ đến hôm qua mình lại bắt được tin nhắn chồng mình tán tỉnh với một em single mom. Mình sốc, tay run bần bật, không biết nói gì nữa, chỉ khóc và khóc thôi. Đại khái nội dung nói chuyện với em bồ là chồng mình muốn cho em bồ một danh phận, muốn kết thúc với mình và giành quyền nuôi hai đứa con. Chồng mình nói với con bồ là: “Mối quan hệ với vợ là sai ngay từ đầu”, “Chồng mình lấy mình vì để mẹ yên tâm”. Mặc dù không yêu vợ nhưng vẫn đẻ bé thứ hai vì chồng mình là đích tôn nên cần có người nối dõi chứ thật ra chồng không hề yêu mình.
Lúc đọc đến đoạn này mình đã lôi chồng mình đang ngủ dậy t*t hai cái vào mặt, sau đó là một cuộc tra khảo. Nhưng chồng mình nghĩ chồng mình đã xóa sạch dấu vết mình không thể phát hiện nên đã cố nói dối trốn tránh. Đến lúc mình gọi điện cho con bồ thì chồng mình mới thừa nhận. Nhưng chỉ dừng ở việc nhắn tin tâm sự hàng ngày (giờ đi làm thì rúc nhà vệ sinh cơ quan tâm sự với bồ) với thỉnh thoảng đi công tác thì vào gặp bồ để ôm ấp nhau chứ chưa được ngủ cùng nhau.
Mình thất vọng, quá thất vọng khi chồng mình đối xử với mình như vậy. Mình chuẩn bị ôm đồ và con ra khỏi nhà thì chồng mình cầu xin mình cho chồng thêm một cơ hội để làm lại, vì muốn tán tỉnh con bồ nên chồng mình mới dựng chuyện nói về vợ con như vậy. Mình khóc như chưa bao giờ được khóc nhưng mình vẫn giữ mặt mũi cho chồng, không bóc phốt, không làm to chuyện, không để bố mẹ chồng biết. Chồng mình sau đấy cũng có vẻ nhẹ nhàng và biết đỡ đần vợ chăm sóc con. Mình buồn lắm nhưng không dám tâm sự cùng ai, sợ mất mặt, sợ nhục nhã. Mình không biết nên làm gì bây giờ. Mọi người cho mình lời khuyên.
Facebook Comments