Cuộc sống chưa bao giờ là dễ dàng… Nhìn đứa con bé bỏng, lòng mình nghẹn lại, nước mắt cứ trào ra. Mẹ thật tệ…
Mình và anh học chung trường. Vừa ra trường được 1 năm, mình có bầu và chúng mình cưới. Thời gian đầu cũng rất vất vả. Anh là dân xây dựng nên phải đi làm các công trình ở tỉnh, 1 tháng về được 1 lần, còn mình là nhân viên văn phòng ở thành phố và có đi gia sư để kiếm thêm thu nhập.
Lúc mình bầu, anh đi làm xa, một mình mình tự sinh hoạt, tự đi làm vì hai đứa đều là dân tỉnh lẻ, chẳng có ai quen biết ở Hà Nội này. Anh nói, đợi công việc ổn định rồi anh xin hẳn về thành phố làm việc để lo cho hai mẹ con. Mình rất vui và tự nhủ rằng cố gắng chịu khổ một thời gian nữa thôi, cả gia đình mình sẽ đoàn tụ. Một thời gian sau, mình thấy những cuộc gọi của anh cũng thưa dần, anh bảo với mình là công việc bận quá cho nên anh cũng không có thời gian rảnh để gọi điện nhiều. Mình cũng tin tưởng anh.
Rồi ngày sinh của mình sắp tới, anh cũng đã xin được việc làm cố định ở thành phố. Anh về ở với mình nhưng anh rất hay đi nhậu, lần nào cũng 1, 2 giờ sáng mới về. Mình cũng tủi nhưng lại nghĩ công việc xây dựng nó thế nên mình cũng cho qua. Rồi chúng mình đã chào đón thiên thần nhỏ vào cuối năm ngoái.
Vào cuối tháng 12 năm vừa rồi, đùng một cái anh báo nợ 200 triệu. Mình thật sự không thể đứng vững, anh quỳ xuống khóc lóc xin lỗi hai mẹ con, mong mình tha thứ… Thực sự sau khi sinh con thì số tiền hai vợ chồng để dành cũng không còn đủ tới con số đó nữa. Mình vì con, vì thương anh nên đã bỏ qua cho anh, vay mượn bạn bè thêm 50 triệu để trả nợ cho anh… Từ đợt đó đến giờ, mình thấy anh ít nhậu nhẹt hơn. Mình cứ ngỡ cuộc sống từ nay sẽ sang một trang mới… Nhưng 15/3 vừa rồi anh lại báo nợ hơn 300 triệu.
Mình thật sự suy sụp, ôm đứa con mới 6 tháng trong tay, mình lại khóc vì không thể cho con được một gia đình. Mình quyết định ly hôn, anh bỏ đi. Cả tuần rồi không gọi cho mẹ con mình. Nửa đêm hôm qua tự dưng con sốt cao, mình gọi cho anh để đưa con đi bệnh viện nhưng thuê bao. Mình đã gọi taxi, hai mẹ con vào bệnh viện, bác sĩ bảo con bị sốt siêu vi. Con không hạ sốt được nên đã lên cơn co giật. Từ sáng giờ mình gọi anh rất nhiều lần nhưng vẫn không được. Ngồi nhìn con thoi thóp, hơi thở yếu ớt sau cơn co giật, mình lại khóc và thấy mình thật tệ. Có thể từ nay về sau, trên con đường sắp tới, sẽ chỉ còn hai mẹ con mình
Facebook Comments