Có những thời gian mệt mỏi như vậy!
Tuần vừa rồi của bạn như nào…còn mình thì
Thứ 2 đi làm, họp xong, nhận được tin 1 là chấp nhận giảm lương (60-70% còn phải deal thêm) để giữ vị trí, 2 là nghỉ sang công ty khác làm. Mình đã bầu bí, mệt mỏi thì chớ giờ còn chuẩn bị tình trạng “Thất nghiệp”
Thứ 3 thì lại bị sốt cao…kiểu dậy, người mệt mỏi, coi như nghỉ làm ngày hôm đó ở nhà, vì nhà có mỗi 2 vợ chồng nên chồng cũng phải nghỉ để ở nhà chăm vợ, thương chồng vất vả nhưng lại ko biết phải làm thế nào.
Thứ 4 khỏe lại, cố gắng đi làm, nghe ngóng vụ lương như nào thì đến trưa, chủ nhà gọi đóng tiền nhà 3 tháng tiếp theo…1 khoản tiền cũng ko nhỏ.
Thứ 5 đi khám thai định kỳ, thật ra bác sĩ đã bảo là thai ko phát triển, ko thấy dấu hiệu tim thai nhưng từ mấy ngày trước 2 vợ chồng cứ cố gắng, đến thứ 5 mới đi kiểm tra lại thì các chỉ số vẫn vậy, chứng minh 1 điều là chúng mình phải chấp nhận bỏ con.
Thứ 6, sau 1 ngày khóc hết nước mắt, 2 vợ chồng nghĩ cũng tủi thân…chúng mình lấy nhau được 6 năm, cố mãi mới được, cái khoảnh khắc nhìn vào que thử thai, ko phải 1 mà là 2, 3 cái, 2 vợ chồng ôm nhau nhảy sung sướng bao nhiêu thì giờ đau buồn bấy nhiêu. Cuối cùng 2 vợ chồng đi để thực hiện tiểu phẫu.
Thứ 7, CN mình cũng chỉ ở nhà thôi…chứ ko đi đâu cả vì bản thân vẫn chưa hết buồn, hết shock…cứ nghĩ đến chồng, rồi con lại thấy buồn.
Chưa hết buồn thì chủ nhật, mẹ lại gọi cho mình báo là em báo nợ hơn 150tr, mình cũng 1 vài lần gánh rồi, lần này mình ko trả nữa nhưng nghĩ lại làm sao mà ko buồn được mọi người, bố mẹ ở quê có tuổi, suốt ngày phải lo lắng cho con cái, mình thì vừa làm tiểu phẫu xong thì em trai lại như vậy…chồng mình cũng đau đầu vì việc này lắm vì 2 đứa lấy nhau xong, việc nhà vợ, nhà chồng…cả 2 đều phải cố gắng.
…
Và cuộc sống mình cứ bấp bênh như vậy, ra trường gần 10 năm, ở nhà thuê, xe máy thì cũng cà tàng vì 2 vợ chồng đều khó khăn, chúng mình đúng kiểu 1 túp lều tranh 2 trái tim vàng…thương nhau mà sống. Có bao nhiêu tiền thì nào là tiền trọ, điện nước, sinh hoạt hàng tháng, gửi về cho bố mẹ rồi tiết kiệm đc thì lại khó khăn trong đường con cái…lại đi chữa, đi “Vái tứ phương”…
Có lẽ điều tuyệt vời nhất thì vẫn như xưa thôi, vẫn chưa có tiền nhưng mình có chồng ở bên, luôn lo lắng, quan tâm chăm sóc…nhưng mình sợ 1 ngày, anh cũng mệt mỏi giống mình…vì có đôi lần mình quan sát, thấy anh ngồi trầm tư, suy nghĩ…nhưng nói ra, tâm sự thì anh chỉ nói là “Anh ko sao!”…
Ko biết có bạn nào giống mình ko? Những lúc như này, các bạn sẽ làm gì…buồn, mệt mỏi quá mọi người à.
Facebook Comments