Mình từng đọc được mấy câu như thế này: “Có những chuyện không thành là do ông trời đang bảo vệ bạn.”
Đúng thế, mọi thứ trên thế gian này đều đã được định sẵn. Ngẫm lại giống y như mối tình đầu của mình. Ngày còn là sinh viên, mình có yêu một người, chúng mình đã từng thề non hẹn biển, đã cùng nhau vượt qua quãng thời gian thanh xuân tươi đẹp. Chúng mình yêu nhau và dự định sẽ kết hôn sau khi ra trường, anh đợi mình đến khi ấy. Người yêu cũ ra trường trước mình 2 năm, anh ta cố gắng rất nhiều, cố gắng kiếm tiền để sau này lo cho vợ con. Mình ra trường cũng vậy, cả hai đều cố gắng ngày đêm. Ra trường được 6 tháng, chúng mình dự định đám cưới, lúc ấy nghĩ cưới sớm một chút cũng được, miễn là đúng người.
Rồi một ngày, cả hai đi khám sức khỏe sinh sản. Anh ấy vô cùng coi trọng vấn đề này, cả gia đình anh ấy cũng thế. Chuyện tình chúng mình suôn sẻ cho đến khi bác sĩ nói mình bị đa nang hai bên, khó có con. Mình và anh đều sốc, vì mình hoàn toàn bình thường, không có dấu hiệu gì, chỉ là hơi mũm mĩm một chút. Sau ngày hôm đó, anh nói không sao, chỉ động viên rằng chúng mình cần cố gắng nhiều hơn để có tiền can thiệp khoa học, vì số tiền ấy chuẩn bị khá lớn.
Bắt đầu từ ngày ấy là chuỗi ngày chúng mình làm việc. Anh hoãn lại đám cưới đến cuối năm để kiếm tiền trước, vì gia đình anh yêu cầu cưới xong là phải có con luôn, còn nếu không thì sẽ giới thiệu người khác cho con trai của họ. Mỗi lần đến chơi là mỗi lần mình nhận lại sự lạnh nhạt. Bọn mình đã cùng nhau cố gắng nhưng có vẻ anh không còn mặn mà nữa. Anh thường xuyên cáu giận, mỗi lần mình muốn đi chơi là anh lại cau có, nói mình không lo kiếm tiền để có con. Rồi ngày lễ tuyệt nhiên không có quà cáp, anh nói sẽ tiết kiệm để có con. Anh ép mình uống rất nhiều thuốc bắc, thuốc này thuốc kia của thầy lang, đến nỗi mình kinh sợ, mỗi lần nhìn thấy là nôn hết. Và anh tuyên bố rằng: “Có con trước rồi cưới cho chắc, nếu không thì khó có thể cưới, vì anh còn gia đình.” Giây phút nghe xong, bản thân mình cảm thấy anh không thể là một người chồng tốt, chúng mình không thuộc về nhau. Mình không hề giận, vì ai cũng có tư tưởng riêng. Mình chủ động chia tay, không phải vì mặc cảm, mà vì thấy chúng mình không còn phù hợp với nhau nữa, mặc anh níu kéo suốt nửa năm.
Sau quãng thời gian ấy, mình không còn để tâm quá nhiều đến chuyện có con. Tuổi 23, mình bắt đầu cống hiến hết mình trong công việc, bắt đầu đi chơi xa, dành tiền gửi cho bố mẹ. Tuổi 25, mình đã có một nguồn thu nhập tốt, đã đi chơi nhiều nơi cùng bố mẹ, đã có một chút gì đó báo hiếu cho gia đình và có thời gian chăm sóc bản thân, giảm cân. Tuổi 25 mình cũng yêu. Mình chia sẻ những gì đã trải qua cho bạn trai nghe. Bạn trai biết, gia đình bạn trai biết và không hề nhắc đến chuyện con cái. Anh luôn bảo đó là cái duyên, cái gì đến sẽ đến. Mình nhận lời cầu hôn của anh ấy. Chúng mình có 3 tháng chuẩn bị cưới, đến tháng thứ 2 mình phát hiện mình có em bé. Bọn mình vô cùng sốc, mình đã thử hơn chục que, đều ra kết quả như nhau. Và đến giờ, mình có một gia đình hạnh phúc, chưa từng phải tiêu cực sau sinh. Gia đình chồng lại yêu chiều mình hơn con ruột, lại có một công việc tay trái có thể vừa ở bên con vừa có thu nhập. Mình có thể giúp đỡ thêm bố mẹ, em trai, có thể làm nhiều điều mình thích mà luôn có chồng ủng hộ.
Ngẫm lại, nếu ngày xưa lấy chồng sớm thì giờ bản thân mình, công việc và gia đình mình sẽ như thế nào? Tuổi trẻ mình chỉ biết yêu, ra trường định lấy chồng luôn mà không nghĩ nhiều cho gia đình, dù lúc ấy gia đình rất khó khăn. Nhưng trải qua rồi mới thấy lựa chọn bản thân thật sự đúng đắn. Thật sự, hãy sống thật tốt. Tất cả mọi thứ trên thế giới này đều được sắp đặt sẵn, mất cái này sẽ được cái khác thôi.
Facebook Comments