Chia tay người yêu, về quê với suy nghĩ được làm tại 1 vị trí ổn định nhưng rồi cuộc đời lại ko như là mơ, mình lại quay trở lại Hà Nội…
Chào mọi người, mình cựu sinh viên trường…đến giờ phút này, khi quyết định nghỉ việc trong tay mình mới lên đây tâm sự…
Ngày trước, sau khi ra trường, mình có thời gian làm và tiếp tục học thạc sĩ tại Hà Nội. Ngày ấy thì cũng vô tư, cố gắng tìm cho mình 1 công việc lương cao, cũng tiện học thạc sĩ luôn, học hồi ấy cũng chưa biết làm gì nhưng mình nghĩ sẽ là 1 tấm vé an toàn cho mình.
Hồi đấy ra trường 2 năm đi làm thì lương cứng 9tr, lương thưởng các thứ có tháng lên tới 17tr. Học thì đang học thạc sĩ, cũng đang có bạn trai, anh hơn mình 4 tuổi, cũng đã thạc sĩ, công việc cũng rất ổn.
Duy nhất 1 điều là mình là con gái út trong gia đình, trên mình có 3 anh em, trên là 2 anh trai đều lấy vợ xong ko ở với bố mẹ nên bố mẹ mình luôn có tư tưởng là mình học xong thạc sĩ sẽ về quê, rồi bố mẹ sẽ xin việc cho vào 1 Cơ quan làm, cũng nói trước với mình là phải xếp lốt nên sẽ làm lao động hợp đồng trước, sau này có vị trí rồi sẽ sắp xếp…
Sau 1 thời gian dài từ lúc mình mới đi học thạc sĩ cho tới lúc mình học xong, mình bị bố mẹ, ông bà, nói suốt, cảm thấy đi làm áp lực, cuối tuần về quê chơi càng áp lực hơn, xong áp lực từ công việc, gia đình lên cả bạn trai mình, từ 1 đứa vô tư, yêu đời, thành ra 1 đứa cứ hơi tí là giận, là dỗi rồi bạn trai mình cũng thấy mình thay đổi…có lần anh căng thẳng với mình và mình nói lời chia tay…
Cùng 1 lúc, nhiều vấn đề đổ lên đầu mình và mình đã có 1 quyết định…nghe theo lời bố mẹ, chia tay n.y, về quê, tuy lương thấp nhưng đc ở với bố mẹ, cơm nước nhà cửa ko phải lo, chờ đợi cơ hội đến…
Ban đầu mình được bố trí làm lao động hợp đồng, mặc dù thạc sĩ, có chuyên môn nhưng vì đang thừa (thừa nhiều là đằng khác), mình được sắp xếp những công việc cụ thể như văn thư của phòng, đóng phong bì, kiểm tra chính tả, đánh văn bản, chỉnh sửa văn bản, kiểm tra giấy tờ… + dọn dẹp phòng, sáng đến sớm pha trà rót nước, tối về thì sắp xếp gọn gàng xong mới về..v…v…. Tất nhiên công việc ko hề áp lực, kiểu ai cũng làm được nhưng ngược lại thì lương cũng thấp. Thôi chấp nhận, nếu được làm chuyên môn, được biên chế thì lại khác.
Nhưng rồi 6 năm trôi qua, mình vẫn giậm chân tại chỗ, do rất nhiều lý do…nhưng lý do lớn nhất và dễ hiểu nhất là mình ko đến lượt, thậm chí có những bạn trẻ hơn, vào sau mình lại được sắp xếp vị trí tốt hơn vì bố mẹ các bạn ấy đang công tác, lại còn là cốp to, tiềm lực về tài chính cũng có. Ko phải các bạn ấy ko giỏi nhé, đều đại học top, học giỏi, xuất sắc, có bạn thạc sĩ nước ngoài về nữa…thành ra 6 năm vẫn ở đây, vẫn hợp đồng lao động, vẫn ko có gì phát triển, thi thoảng được làm nghiệp vụ nhưng cũng chẳng thấm vào đâu, vì ko đc làm nhiều nên nghiệp vụ mình cũng chậm hơn mọi người…nói chung người ta muốn ai tốt thì giao nhiều hướng dẫn nhiều, ko muốn thì mình phải chịu…Rồi sáp nhập nữa, cơ quan mình chuyển đến 1 địa điểm cách nhà tận 40km, đi làm xong đi về giờ cũng khó khăn, nói là về quê làm cho gần nhà nhưng giờ lại như vậy…
Và mình quyết định xin nghỉ việc, lúc mình tâm sự, chia sẻ với bố mẹ, bố mẹ cũng buồn nhưng mình cũng đã khóc rất nhiều mới đưa ra quyết định như vậy, từ bỏ cả công việc ở Hà Nội, chia tay bạn trai để về quê, giờ bạn trai mình cũng đã lấy vợ, có con, trông anh cũng rất hạnh phúc, vợ anh cũng công tác trên Hà Nội. Còn bản thân mình thì cứ ở đây, bạn trai thì chưa có, dở dở ương ương, nhiều lúc cũng vì cuộc sống, công việc mà ảnh hưởng đến suy nghĩ của mình…giờ cũng đã hơn 30 rồi, chưa bạn trai, lại càng chưa chồng con…
Nhưng muốn làm gì thì ít nhất cũng phải tự lo được cho bản thân trước, mình cũng ko muốn sống dựa dẫm vào ai cả…mình nói lời xin lỗi bố mẹ và sẽ lên Hà Nội để bắt đầu lại từ đầu, công việc sẽ chậm hơn, lương sẽ thấp hơn các bạn đồng trang lứa nhưng thôi dù gì nữa cũng phải cố gắng, chứ ko còn cách nào khác…
Chợt nhận ra, nhiều người cũng có xu hướng rời Hà Nội, rời xa thành thị sống cuộc sống yên bình, mình thì lại trở lại Hà Nội, bắt đầu 1 cuộc sống mới.
Buồn muốn tâm sự 1 chút, ko biết có bạn nào cùng hoàn cảnh của mình ko nhỉ? Các bạn giờ sao rồi?
Facebook Comments