Chàng trai hứa cưới em năm 17 tuổi, nay đã là chồng người ta rồi…
Mình năm nay mình gần 26 tuổi và chúng mình bằng tuổi nhau. Mình và người yêu cũ mình yêu nhau từ đầu năm lớp 12, bọn mình học chung lớp. Mình là mối tình đầu tiên của anh, không phải nói quá nhưng chính mình là người dạy anh thế nào để yêu thương một người. Bọn mình cùng nhau ôn thi đại học và cả hai đã đỗ vào trường đại học mình mong muốn. Mình là sinh viên CSH, còn anh là sinh viên UTC.
Lúc đó bọn mình đều quá trẻ con và suy nghĩ chưa chín chắn nên quyết định chia tay vì cả 2 đều nghĩ ngành học của mình không có nhiều thời gian để quan tâm yêu đương nhau được. Và thật sự lúc đấy hình như bọn mình đều cảm thấy không còn yêu nhau nhiều như trước nữa, vì đỗ đại học rồi, tương lai luôn còn ở phía trước các bạn ạ.
Nhưng 3 năm sau bọn mình lại quay lại với nhau. Thật sự thì lúc ấy bọn mình đã quen với môi trường, dần thích nghi và cảm thấy dù quen ai thì cảm xúc, hay cũng không được thoải mái khi bên cạnh người mình yêu năm 17 tuổi. Bọn mình đã dẫn nhau về ra mắt 2 bên và được sự chấp thuận của cả hai gia đình. Chúng mình từng tính ra trường một năm ổn định rồi cưới, cứ thế bọn mình yêu nhau đến khi tốt nghiệp.
Nhưng người tính không bằng trời tính các bạn ạ. Sau tốt nghiệp thì mình ở lại làm ở Hà Nội do được bộ phận phân phó, và thật sự khoảng thời gian vừa ra trường mình bận quá nhiều. Còn anh xin được vào công ty làm kỹ sư công trình, được về quê làm gần nhà nên bọn mình phải yêu xa. Những ngày dài mệt mỏi với những bản hồ sơ, những dự án đã làm cả hai chúng mình không có thời gian cho nhau và dần xa cách. 3-4 tháng bọn mình mới gặp nhau, mình về thì anh lại phải đi xa. Những cuộc cãi vã, không thấu hiểu được cho nhau bắt đầu và bọn mình quyết định cho nhau thời gian suy nghĩ.
Năm 25 tuổi mình quyết định vào miền Nam theo các anh chị đồng nghiệp 2 tháng để được tăng tiến hơn trong công việc. Lỗi cũng do mình quá yêu công việc nên không nghĩ rằng phía sau còn có anh. Sau khi bọn mình dừng lại 3 tháng, khi đó mình đang ở trong Nam thì anh gọi điện: “Mẹ anh bị ung thư, sống được 3-4 năm nữa nên tháng sau anh cưới vợ, yên bề gia thất cho mẹ yên lòng, anh không thể chờ được tôi nữa.” Đúng thật, công việc của tôi không thể nào sắp xếp, ổn định, xin về gần nhà luôn được, ít nhất phải một năm…
Và rồi cũng đến ngày đấy. Hôm đấy trời mưa to tôi ngồi trong văn phòng tán gẫu với anh chị đồng nghiệp thì nhận được tin nhắn của anh hẹn tan ca nói chuyện. Tấm thiệp đưa vào tay tôi và câu dặn dò: “Em nhớ đến chung vui với anh, vì nếu em đến thì sau này anh mới có thể nhìn người con gái anh yêu thương nhất đời trong ngày hạnh phúc và đẹp nhất.” Mình bật khóc và muốn níu giữ anh lại, cầu xin anh đừng rời xa mình, nhưng câu nói của anh lại làm mình suy nghĩ và dằn vặt: “Đừng khóc nhé, em sẽ mãi là người con gái anh yêu thương nhất. Anh không đến bên em được, vì ở nhà còn có mẹ và vợ anh, hai người phụ nữ anh yêu thương cả đời này.”
Và ngày hôm nay, mình đã sửa soạn thật đẹp để đến dự đám cưới anh cùng với người bạn cấp 3. Nhìn anh trên khán đài cầm nhẫn cưới trao cô gái ấy và thật sự mong muốn anh hạnh phúc. Chúng ta đã làm rất tốt vì đồng hành cùng nhau trên đoạn đường khá xa, và nếu có kiếp sau chúng mình hãy yêu nhau thêm lần nữa để hoàn thành lời hứa năm 17 tuổi nhé.
Facebook Comments