Cảm xúc trước hôn nhân.
Mình sinh năm 1998, quê ở Gia Lai. Ba mẹ mình đều là bác sĩ. Hiện tại, mình đang làm mảng Digital Marketing cho một công ty dược tại TP.HCM được 4 năm rồi.
Mình quen anh người yêu đã 2 năm, anh hơn mình 4 tuổi, làm sales cho một đối tác của công ty mình. Có giai đoạn tụi mình phải làm việc online đến 3–4h sáng, cuối tuần lại đi tổ chức hội thảo ở các thành phố lớn. (Đúng kiểu quen nhau qua công việc, tiếp xúc hàng ngày). Qua quá trình làm việc, tiếp xúc, quan sát tính cách, cách anh hành xử và làm việc, mình thấy anh rất tinh tế, thông minh, đặc biệt là đam mê và nhiệt huyết trong công việc. Anh luôn vui vẻ, tạo cảm giác thoải mái và truyền năng lượng tích cực khi làm việc nhóm. Các sếp công ty mình cũng rất hài lòng về anh và team của anh – điều này càng khiến mình tin rằng cảm xúc mình dành cho anh không chỉ là “say nắng”, mà là một sự ngưỡng mộ thật sự.
Mình đồng ý làm người yêu anh sau lần anh tặng quà sinh nhật 25 tuổi cho mình, trong một buổi hẹn vội sau giờ làm. Mọi thứ đến nhẹ nhàng, nhưng chân thành.
Gần đây, anh quyết định nghỉ việc sau 8 năm gắn bó với công ty cũ – nơi anh từng rất tự hào, được tôn trọng, có vị trí và thu nhập tốt. (Lương cứng 20 triệu, nhưng tổng thu nhập hằng tháng từ 50 đến hơn 100 triệu. Có thời điểm dịch Covid, khi các công ty dược chuyển sang tổ chức hội thảo online, anh kiếm gần 300 triệu/tháng nhờ thiết kế giải pháp và điều hành hội nghị).
Anh chuyển sang một công ty Ấn Độ chuyên về chuyển đổi số – hoàn toàn mới, nơi anh không tận dụng được nhiều kinh nghiệm cũ hay data khách hàng. Điều duy nhất anh mang theo chính là kinh nghiệm quản lý, khả năng giao tiếp và trình độ tiếng Anh – cũng là lý do công ty mới chọn anh.
Tại đây, anh nhận mức lương cố định 2.000 USD/tháng, cùng với tiền lãi ngân hàng hơn 10 triệu mỗi tháng – thu nhập ổn định, không biến động. Và anh chấp nhận điều đó ở thời điểm hiện tại.
Khi mình hỏi lý do đổi việc, anh nói:
“Anh muốn dành thời gian cho em – vì anh không muốn cuối tuần hay những dịp quan trọng em phải tủi thân một mình. Anh muốn có thời gian về quê thăm ba mẹ, có thời gian cho bản thân và những đam mê riêng. Ở công ty cũ, anh không làm được điều đó. Anh muốn một môi trường mới – có nhiều thời gian hơn, cơ hội hơn, được học hỏi thêm và không bị xung đột khách hàng với công ty cũ là được.”
Sau khi chuyển việc, đúng là tụi mình có nhiều thời gian hơn bên nhau. Khi mình bận cuối tuần, anh đi đá bóng, về quê cả tuần với gia đình (do công việc mới cho phép làm online). Anh còn mua máy tính bàn để chơi game online nữa.
Thật ra, mình vẫn luôn tin tưởng anh – đặc biệt là trong công việc. Nhưng khi mình đang cố gắng và đầy nhiệt huyết mỗi ngày để chạy về phía anh, thì anh lại chọn an phận, ổn định – ở tuổi hơn 30, độ tuổi mà mình nghĩ anh nên tiếp tục phát triển, làm tốt nhất điều anh từng giỏi. Thu nhập không phải vấn đề quá lớn, vì mình tự lập và không phụ thuộc kinh tế vào ai. Ngay cả căn nhà ba mẹ đang mua ở TP.HCM, mình cũng không xem đó là của mình.
Có lẽ là mình chưa “đạt đến sự ổn định” như anh đang có. Nhưng mình thật sự lo lắng. Mình thấy anh bắt đầu đá bóng, ăn nhậu về trễ, rồi “nhiệt huyết” và “tập trung” với game – điều khiến mình bất an.
Mình viết những dòng này để giãi bày cảm xúc, vì mình đã nghĩ đến chuyện ra mắt gia đình hai bên. Mình vẫn rất yêu anh, dành trọn con tim cho anh và vẫn hy vọng anh sẽ lại có năng lượng như những ngày đầu. Mình tin đây là giai đoạn anh đang muốn “relax” sau chuỗi thời gian dài “cày việc”. Mình chưa biết phải chia sẻ hay bày tỏ thế nào với anh, và cũng không biết tương lai tụi mình sẽ ra sao nữa…
Chuyện chỉ có vậy… mà mình đã khóc mấy đêm rồi.
Facebook Comments