Bạn gái mình mạnh mẽ quá, mình cảm thấy vô dụng thật.
Mình năm nay 33 tuổi, công việc ổn định, thu nhập cũng gọi là khá. Ngoại hình thì xin phép tự tin một chút, vì từ bạn bè đến đồng nghiệp đều bảo mình nhìn được :))) Người yêu mình mới 21 tuổi, vẫn đang học đại học. Hai đứa cách nhau hơn chục tuổi nên lúc mới quen mình còn nghĩ chắc yêu một cô bé ít tuổi sẽ phải chiều chuộng, dỗ dành nhiều lắm. Ai ngờ hoàn toàn ngược lại. Mình là người chủ động tán, mà quá trình tán cũng chẳng tốn kém gì. Ko cần nhà hàng sang, ko cần quà cáp, rủ đi ăn bún chả cô ấy cũng vui. Đi chơi mình trả tiền thì lần sau nhất quyết cô ấy trả, còn bảo: “Em có đi làm thêm chứ có phải trẻ con xin tiền anh đâu.”
Càng yêu lâu mình càng thấy cô này mạnh đến mức đôi khi mình hơi… mất vai trò. Cô ấy ở trọ một mình, tự nấu ăn cực ngon, từ đồ Việt đến mấy món Tây cũng mày mò làm được. Quạt hỏng tự tháo ra vệ sinh, vòi nước rò tự mua gioăng về thay, bóng điện cháy thì tự bê ghế trèo lên thay luôn. Có lần khóa cửa phòng bị kẹt lúc gần 11 giờ đêm, mình biết chuyện định chạy sang thì cô ấy bảo: “Anh ngủ đi, em gọi thợ khóa rồi.” Nửa tiếng sau nhắn lại: “Xong rồi.” Một lần khác xe thủng lốp giữa đường, mình gọi bảo đứng yên anh qua đón thì cô ấy đã dắt xe gần cây số đến tiệm sửa. Mình hỏi sao ko gọi cho anh, cô ấy tỉnh bơ: “Việc nhỏ thế cũng gọi anh thì sau này em sống một mình kiểu gì?”
Cô ấy còn tự lập từ chuyện tiền bạc đến gia đình. Đi học nhưng vẫn nhận dịch tài liệu, dạy thêm tiếng Anh, cuối tháng tự đóng tiền nhà, tiền học còn cố gửi về cho em trai một ít. Có hôm mình biết cô ấy vừa đóng học phí xong gần hết tiền nên chủ động chuyển cho 3 triệu, chưa đầy một phút đã bị chuyển ngược lại kèm câu: “Em chưa đến mức phải vay anh đâu.” Sinh nhật mình cô ấy tự làm bánh, mua món quà bằng đúng tiền dạy thêm cả tháng. Còn đến sinh nhật cô ấy, mình định mua chiếc điện thoại mới vì máy cũ nứt màn hình thì bị từ chối, bảo cái hiện tại vẫn dùng được, đừng phí tiền. Có lần đi siêu thị mình thấy cô ấy đứng cân nhắc một đôi giày khá lâu, tưởng thích nên hôm sau mua tặng. Kết quả là bị mắng vì “đôi cũ em vẫn đi được thêm nửa năm” :)))
Nhưng điều làm mình vừa thương vừa bực nhất là cô ấy chịu đau cũng giỏi. Có lần sốt gần 39 độ vẫn tự bắt xe đi khám rồi về phòng nằm, đến tối mình gọi mới biết. Mình hỏi sao ko nói thì bảo: “Anh đang đi công tác, nói cũng có làm gì được đâu, lại khiến anh lo.” Đến kỳ đau bụng, mặt trắng bệch vẫn bảo ko sao. Có hôm mình qua bất ngờ thấy cô ấy nằm co ro ôm bụng, bên cạnh là túi chườm nóng, hỏi thì còn cười: “Tháng nào chẳng thế.” Mình vừa thương vừa cáu, bảo có người yêu để làm gì mà chuyện gì cũng tự chịu. Cô ấy lại nói một câu khiến mình chẳng biết trả lời sao: “Em quen tự giải quyết từ bé rồi. Với lại em yêu anh chứ đâu phải yêu anh để có người chăm em.”
Có lần bố cô ấy nhập viện ở quê đúng đợt thi cuối kỳ. Cô ấy bắt xe về trong đêm, sáng đưa bố đi làm xét nghiệm, trưa giải quyết viện phí, tối lại bắt xe lên Hà Nội để sáng hôm sau thi. Mình bảo để mình xuống phụ thì nhất quyết ko cho, vì “chuyện nhà em, em tự lo được”. Hôm ấy mình mới thật sự hiểu mạnh mẽ ko phải cô ấy thích tỏ ra hơn ai, mà có lẽ từ bé đã quen với việc ko trông chờ vào người khác. Người khác gặp chuyện sẽ nghĩ gọi cho ai, còn phản xạ đầu tiên của cô ấy luôn là: “Mình phải xử lý thế nào?”
Mình yêu cô ấy cũng gần một năm rồi mà nhiều khi thấy bản thân chưa chăm sóc được gì cho người yêu. Mình muốn được cô ấy gọi lúc xe hỏng, muốn cô ấy kêu đau thì mè nheo một chút, thiếu tiền thì cứ nói, mệt quá thì dựa vào mình. Nhưng càng cố giúp, cô ấy càng bảo: “Anh cứ lo việc của anh đi, em ổn.” Mình ko muốn biến một cô gái mạnh mẽ thành người phụ thuộc, chỉ muốn cô ấy hiểu rằng có người yêu thì đôi khi yếu đuối một chút cũng được. Nhưng phải làm thế nào để một người đã quen tự gồng từ bé chịu tin rằng bây giờ cô ấy có thể dựa vào mình đây mọi người?
Facebook Comments