Có phải tiêu chuẩn của mình cao quá, hay đơn giản là chưa gặp đúng người?
Mình năm nay 30 tuổi, đang làm marketing cho một công ty ở Hà Nội, thu nhập khoảng 25-30 triệu/tháng. Ngoại hình mình được mọi người nhận xét là khá xinh, cao 1m65, ăn mặc ổn, gia đình cơ bản. Mình từng trải qua hai mối tình nhưng đều chia tay vì cảm thấy ko phù hợp để kết hôn. Bố mẹ thấy con gái 30 tuổi vẫn một mình thì sốt ruột, cuối cùng mình cũng chịu đi xem mắt.
Người lần này do cô ruột giới thiệu. Anh 35 tuổi, làm kinh doanh vật liệu xây dựng, quê cách nhà mình khoảng 20km. Trước hôm gặp, cô mình còn khẳng định: “Thằng này mà cháu vẫn chê thì cô ko biết tìm ai cho cháu nữa.”
Thú thật tiêu chuẩn của mình cũng hơi nhiều. Mình muốn người yêu cao trên 1m75, ngoại hình sáng sủa, biết ăn mặc, nói chuyện có duyên, ít nhất phải tốt nghiệp đại học. Công việc phải ổn định, thu nhập khoảng 40-50 triệu trở lên vì mình ko muốn sau này kinh tế trở thành áp lực. Tốt nhất phải có nhà ở Hà Nội, có ô tô, ko sống chung với bố mẹ chồng. Ngoài ra mình thích đàn ông tinh tế, biết tạo bất ngờ, nhớ ngày lễ, thỉnh thoảng đưa vợ đi du lịch, ăn nhà hàng. Mình cũng ko thích người hút thuốc, nhậu nhiều hay quá gia trưởng.
Đến hôm gặp, anh lái một chiếc bán tải đến đón. Anh cao gần 1m8 nhưng hơi béo, da ngăm, tóc cắt đơn giản, mặc áo polo với quần jean. Nói thật là hoàn toàn khác hình mẫu mình thích.
Mình chọn một nhà hàng khá đẹp ở trung tâm. Anh đồng ý ngay nhưng vào đến nơi lại có vẻ ko quen. Mình gọi steak, anh nhìn menu một lúc rồi cười bảo: “Anh chẳng biết món nào, em gọi giúp anh.” Đến lúc ăn, anh còn vụng về với dao dĩa. Nói chuyện thì thật thà nhưng khô khan, chủ yếu kể chuyện công việc, kho bãi, công trình, đất đai. Mình cố nói về phim ảnh, du lịch nước ngoài thì anh chỉ cười bảo mấy năm nay bận làm nên chẳng biết gì.
Về nhà, mình nhắn rằng cảm thấy hai đứa ko phù hợp.
Hôm sau cô mình gọi điện mắng cho một trận. Lúc ấy mình mới biết anh ko phải nhân viên kinh doanh như mình tưởng mà có công ty riêng, hai kho vật liệu, một căn nhà ở Hà Nội và mấy mảnh đất. Chiếc bán tải anh đi chỉ là xe dùng chạy công trình, còn ở nhà có xe khác. Bố mẹ anh cũng có kinh tế, lại chỉ có hai anh em. Cô mình bảo anh làm ăn với cô gần chục năm, chưa từng nợ nần hay thất tín với ai, ko rượu chè, gái gú. Anh còn nói nếu cưới thì sẽ ở riêng, vợ muốn tiếp tục đi làm hay nghỉ đều được.
Nghe xong mình cũng hơi tiếc, nhưng nghĩ đến việc yêu một người nói chuyện ko lãng mạn, ăn mặc xuề xòa, chẳng biết thưởng thức rượu vang, ko thích check-in hay du lịch như mình thì lại thấy khó tưởng tượng.
Mẹ mình nghe chuyện chỉ hỏi một câu: “Con đang tìm một người chồng tốt hay đang tuyển một người phải đạt đủ tất cả tiêu chí con đặt ra?”
Mấy hôm nay câu đó cứ quanh quẩn trong đầu mình. 30 tuổi rồi, mình vẫn nghĩ lựa chọn người kết hôn thì có tiêu chuẩn chẳng có gì sai. Nhưng liệu mình đang lựa chọn kỹ, hay chính những tiêu chuẩn quá cụ thể ấy đang khiến mình bỏ qua những người thực sự tốt?
Facebook Comments