Là con gái, nhất định phải chừa cho mình một đường lui.
Mình vừa kết thúc cuộc hôn nhân kéo dài hơn 2 năm, và đến bây giờ mình mới thấm một điều: phụ nữ lấy chồng có thể yêu hết lòng, nhưng đừng bao giờ trao hết cuộc đời mình vào tay một người khác. Hãy có công việc, có tiền của riêng mình và quan trọng nhất là có đủ bản lĩnh để bước đi khi cuộc hôn nhân không còn khiến mình hạnh phúc.
Mình và chồng yêu nhau gần 5 năm mới cưới. Ngày yêu, anh chăm mình từng chút, trời mưa cũng chạy hơn chục cây số mang đồ ăn sang, mình ốm thì thức cả đêm hỏi han. Vì thế lúc cưới, mình tin chắc đây là người đàn ông sẽ đi cùng mình cả đời. Nhưng chẳng hiểu sao sau chưa đầy nửa năm, anh bắt đầu thay đổi. Anh góp vốn mở công ty với bạn, từ đó những bữa cơm ở nhà thưa dần. Có hôm 11 giờ đêm mình gọi hỏi anh bao giờ về, anh khó chịu: “Anh đi làm chứ có đi chơi đâu mà em kiểm soát?”. Điện thoại trước kia vứt đâu cũng được thì giờ luôn úp xuống bàn, đi tắm cũng mang theo. Mình từng nghi ngờ anh có người khác nhưng không tìm được bằng chứng. Sau này mình mới hiểu, có người thứ ba hay không đôi khi chẳng còn quan trọng, bởi cảm giác bị chồng xem như một người dưng đã đủ đau rồi.
Có lần mình bị ngã xe trên đường đi làm về, chân đau đến mức không tự đi nổi. Mình gọi cho anh, anh nói đang tiếp khách, bảo mình gọi taxi vào viện trước rồi lát anh qua. Cuối cùng người đến ký giấy, mua thuốc rồi đưa mình về lại là cô bạn đồng nghiệp. Gần 1 giờ sáng anh mới về, câu đầu tiên không phải “Em có sao không?” mà là: “Xe có hỏng nặng không?”. Đêm ấy mình nằm cạnh chồng nhưng cảm giác còn cô đơn hơn lúc sống một mình. Vài tháng sau, đúng ngày sinh nhật mình, anh lại quên. Mình nấu một bàn đồ ăn, ngồi chờ đến gần 10 giờ tối mới nhận được tin nhắn: “Anh ăn với đối tác rồi, em ăn trước nhé.” Mình nhìn cái bánh kem đã chảy mất một góc rồi tự nhiên chẳng khóc nổi nữa.
Mình đề nghị ly hôn thì anh không đồng ý. Anh nói đàn ông ra ngoài kiếm tiền ai chẳng bận, anh cố gắng cũng vì tương lai hai đứa. Mình đã cho cả hai thêm gần nửa năm để sửa chữa. Anh cố về nhà sớm hơn, thỉnh thoảng mua hoa, rủ mình đi ăn, nhưng cảm giác trong mình đã khác. Mình nhận ra điều mình cần chưa bao giờ là bó hoa hay một bữa nhà hàng, mà là cảm giác mình có một người chồng thực sự quan tâm đến sự tồn tại của mình.
Cuối cùng chúng mình vẫn ra tòa. May mắn là mình chưa có con, vẫn giữ công việc từ trước khi cưới và có một khoản tiết kiệm riêng. Ngày dọn khỏi căn nhà từng nghĩ sẽ sống cả đời, mình chỉ mang theo hai vali quần áo và những thứ do chính mình mua. Bây giờ mình thuê một căn hộ nhỏ, sáng đi làm, tối tự nấu cơm, cuối tuần cà phê với bạn bè. Cuộc sống chẳng hào nhoáng hơn trước, nhưng mình không còn phải ngồi đợi một người đến nửa đêm hay tự hỏi hôm nay chồng có còn thương mình không.
Nên nếu có điều gì muốn nhắn với các bạn, mình chỉ muốn nói: yêu thì cứ yêu hết lòng, nhưng đừng đánh mất khả năng tự nuôi sống mình. Hôn nhân có thể là nơi để trở về, nhưng bản thân mình mới là đường lui cuối cùng của chính mình.
Facebook Comments