Càng tìm hiểu gia đình người yêu, mình càng không tiến xa hơn, ko dám cưới.
Mình và anh yêu nhau gần 3 năm. Nếu chỉ xét riêng anh thì thật sự mình chẳng có gì để phàn nàn. Anh 30 tuổi, công việc ổn định, thu nhập khá, ko rượu chè cờ bạc, cũng ko có những mối quan hệ nhập nhằng. Khi yêu, anh quan tâm và chiều mình, đi đâu cũng chủ động đưa đón. Hai đứa hợp nhau từ cách nói chuyện đến quan điểm tiền bạc. Có thời điểm mình còn nghĩ chắc chắn đây sẽ là người mình lấy làm chồng. Nhưng mọi thứ bắt đầu thay đổi từ khi hai đứa xác định cưới và mình có cơ hội tiếp xúc nhiều hơn với gia đình anh.
Bố mẹ anh ly hôn từ khi anh học cấp 2. Mẹ anh sau đó sống một mình, còn bố lấy vợ hai và có thêm một cô con gái. Trước đây mình nghĩ chuyện bố mẹ ly hôn chẳng liên quan gì đến con cái, càng ko thể lấy đó làm lý do đánh giá một người. Nhưng sau vài lần về nhà anh, mình bắt đầu thấy bất ổn ko phải vì hoàn cảnh gia đình mà bởi cách mọi người đối xử với nhau. Bố anh rất gia trưởng, trong nhà gần như ông nói gì mọi người phải nghe nấy. Bữa đầu tiên mình về ăn cơm, bác gái đang ăn thì bác trai bảo đứng dậy lấy thêm bia, rồi lấy đá, lấy khăn. Mình ngồi ngay gần tủ lạnh định đứng lên lấy giúp thì bác bảo: “Con cứ ngồi đấy, việc trong nhà để phụ nữ làm quen đi”. Mình nghe hơi khó chịu nhưng vẫn cười cho qua.
Sau này mình mới biết bố anh còn yêu cầu sau khi cưới, hai đứa phải về ở gần nhà để “con dâu còn biết đường qua lại”. Ông nói thẳng với mình rằng phụ nữ lấy chồng thì nên ưu tiên gia đình chồng, Tết nhất phải về nội trước, bên ngoại thu xếp sau. Trong khi mình là con một. Mình hỏi người yêu nếu sau này bố mẹ mình già yếu thì sao, anh chỉ bảo: “Lúc ấy tính, giờ nói trước lại mất lòng bố”. Chưa hết, bố anh còn muốn sau khi cưới tiền lương của hai đứa phải để mình quản lý chi tiêu nhưng những việc lớn thì anh quyết, vì “đàn ông mới là người quyết việc nhà”. Nghe đến đây mình thực sự bắt đầu sợ.
Điều khiến mình suy nghĩ nhiều hơn lại chính là thái độ của người yêu. Lúc chỉ có hai đứa, anh luôn bảo ko đồng tình với bố. Nhưng cứ đứng trước mặt bố là anh gần như ko bao giờ phản đối. Có lần bố anh nói sau này mình sinh con thì nên nghỉ việc một thời gian dài để chăm con, vì lương mình cũng chẳng hơn anh bao nhiêu. Mình đang định giải thích thì anh kéo tay mình dưới bàn, ý bảo đừng nói nữa. Trên đường về anh lại dỗ: “Bố anh tính thế thôi, em đừng để ý”. Nhưng mình nghĩ, nếu chuyện gì cũng bảo mình đừng để ý thì sau này người phải chịu đựng chẳng phải vẫn là mình sao?
Mẹ ruột của anh thì rất hiền nhưng gần như ko còn qua lại với gia đình bên nội. Có lần cô nói riêng với mình rằng ngày trước cô cũng từng nghĩ nhịn một chút thì gia đình sẽ yên, cuối cùng càng nhịn người ta càng coi đó là điều hiển nhiên. Cô ko khuyên mình chia tay, chỉ nói một câu mình nhớ mãi: “Con lấy chồng là lấy nó, nhưng nếu nó ko đủ bản lĩnh bảo vệ gia đình nhỏ của mình thì con sẽ phải sống cả cuộc đời với những vấn đề của gia đình lớn”.
Sau lần đó mình suy nghĩ gần một tháng. Mình vẫn yêu anh, anh cũng ko phải người xấu. Nhưng mình nhận ra một người bạn trai tốt chưa chắc đã sẵn sàng trở thành một người chồng phù hợp. Điều làm mình sợ ko phải bố mẹ anh ly hôn, bố anh lấy vợ hai hay gia đình phức tạp, mà là anh chưa đủ quyết đoán để đặt ra ranh giới giữa bố mẹ và cuộc hôn nhân tương lai.
Cuối cùng mình chủ động dừng lại. Anh nói mình chưa cưới đã suy diễn quá xa, nhưng mình lại nghĩ chính vì chưa cưới nên mới còn quyền suy nghĩ thật kỹ. Ba năm tình cảm bỏ đi rất tiếc, nhưng nếu những vấn đề mình nhìn thấy đều là những điều mình biết chắc bản thân ko thể chấp nhận, thì kéo dài thêm vài năm chỉ khiến cả hai mất thời gian. Có những cuộc chia tay ko phải vì hết yêu hay có người thứ ba, mà đơn giản là càng đến gần hôn nhân, mình càng nhận ra hai người có thể hợp để yêu nhưng chưa chắc hợp để trở thành một gia đình.
Facebook Comments