Có ai không ưa đàn ông ăn uống vô duyên từ buổi hẹn hò đầu tiên như mình ko nhỉ?
Mình K62, quen được 1 anh mới về công ty, anh này hơn mình 2 tuổi, làm phòng kinh doanh, anh về được 1 tháng thì cách đây 2 tuần bắt đầu tán mình, ban đầu cũng chỉ nói chuyện, hỏi chuyện, sau mình nhận ra ông này định tán mình, thật ra mình cũng ko khó khăn gì, cũng mở lòng, ok thôi…nên sau 2 tuần tán ông mời mình đi ăn thì mình cũng chấp nhận, chúng mình đi ăn bún chả…
Chuyện sẽ ko có gì phải tâm sự, chia sẻ nếu như ông ăn suất bún chả…chỉ mất có 3-4 phút, mình vẫn ko thể tin nổi với cái tốc độ ấy.
Đại loại như này, chúng mình đi ăn bún chả trên phố, gọi 2 suất lẫn ko nem, có tỏi, xong lúc đồ ăn được bày trước mặt thì do tóc mình dài, mình phải buộc tóc lên cho gọn rồi mới ăn nhưng lại quên mang buộc tóc (lúc trước đi thì mình để tóc xõa)…và mình cứ loay hoay tìm tạm cái nịt để buộc tóc, anh này thì:
– Thế anh ăn trước nha.
Lúc này mình đã thấy hơi buồn cười, vì ít ra cũng phải chờ mình ăn vì cái việc buộc tóc mất mấy phút đâu. Loay hoay 1 lúc thì tìm đc nịt, buộc tóc thì nhìn đối diện ổng ăn bún chả mà cứ sùm sụp, bê cả bát nước chấm lên để húp…xong lúc mình bắt đầu cầm đũa, gắp miếng bún đầu tiên thì thấy ông hỏi:
– Ơ từ nãy đến giờ em chưa ăn, chưa động đũa à?
Mình nghĩ trong đầu ủa anh ngồi đối diện em, mải ăn đến nỗi ko biết em ăn hay chưa hả? Nhưng mình chỉ nhẹ nhàng:
– Dạ vâng, anh ăn nhanh thế!
– Ừa, món này ngon mà!
Chả hiểu ngon gì thì ngon chứ làm gì đến mức…có 3-4 phút ăn hết 1 suất vậy, cứ cảm giác ổng ăn mà chẳng cần nhai ấy…rồi mình mới hỏi:
– Anh đói lắm à?
Chắc lúc này ông thấy lấn cấn, sượng chân, nên mới trả lời:
– À cũng ko đói lắm, anh ăn nhanh quen rồi, kiểu cứ vội vàng để làm việc ấy.
– À dạ vâng.
Nhưng lúc này thì chỉ còn mình ăn, còn ông ngồi uống trà đá, xong lướt điện thoại, thậm chí ông uống tận 2 cốc trà đá mình vẫn chưa ăn xong, ko phải mình ăn ko nhanh mà mình ăn từ từ, ko vội vàng ấy, vì ăn sao cho ko bị đau dạ dày đại loại vậy…xong ông còn hỏi mình là:
– Có ngon ko em? Sao em ko ăn hết?
– Dạ em ăn vậy thôi, no rồi ạ.
Thật ra nó cứ bị mất hứng ấy, đàn ông đàn ang…ăn uống buồn cười. Sau đó thì 2 đứa đi dạo 1 lúc rồi mình nói về có việc và mình cũng xác định 2 đứa ko đi xa hơn được, căn bản mình thấy…vô duyên trong ăn uống ấy…
Mình tâm sự 1 phần cũng để các anh em rút kinh nghiệm là đi tán gái thì phải giữ ý tứ 1 chút, chứ ăn uống kiểu vậy…là ai ko biết chứ mình tin nhiều chị em cũng khó ưa nổi như mình…đúng ko nhỉ?
Facebook Comments