Nhà của mình vất vả đi làm, kiếm tiền tự mua, nhưng mẹ người yêu bảo muốn cưới thì phải sang tên cho con gái bác.
Chào mọi người, mình là nam, năm nay 31 tuổi, K55 trường mình. Mình và bạn gái quen, yêu nhau 4 năm, tình cảm cũng khá ổn nên đợt đầu tháng 7 vừa rồi cô ấy đưa mình về ra mắt gia đình. Trước khi đi mình cũng chuẩn bị quà bánh, hoa quả đầy đủ, nghĩ đơn giản là lần đầu gặp mặt thì cứ chân thành và lễ phép. Nhà mình ko khá giả từ nhỏ, nhưng đi làm nhiều năm, cũng gặp thời, tiết kiệm rồi vay thêm ngân hàng nên mình mua được một căn nhà nhỏ (hơn 60m2 từ năm 2022) đứng tên mình trước khi quen bạn gái. Mình luôn nghĩ đó là thành quả của bản thân, sau này có gia đình thì hai vợ chồng cùng vun vén tiếp, mua nhà to hơn hoặc có thể mua cả đất.
Buổi đầu nói chuyện cũng khá vui vẻ. Bố mẹ bạn gái hỏi han công việc, thu nhập, kế hoạch tương lai, mình đều trả lời thật. Đến khi biết mình đã có nhà riêng thì mẹ bạn gái bắt đầu hỏi kỹ hơn. Bác hỏi nhà đứng tên ai, mình bảo đứng tên mình vì mua từ trước khi yêu. Nghe xong bác cười rồi nói một câu khiến mình đứng hình: “Nếu xác định cưới thì phải sang tên hoặc ít nhất thêm tên con gái bác vào sổ thì bác mới yên tâm gả” Mình tưởng bác nói vui nên chỉ cười, nhưng bác nói rất nghiêm túc. Bác bảo bây giờ đàn ông thay lòng nhiều, lỡ sau này cưới xong rồi đuổi con gái bác ra khỏi nhà thì sao? Con gái lại ra đi tay trắng à? Rồi lại mang tiếng là gái từng 1 đời chồng.
Mình giải thích rằng căn nhà là tài sản mình tích cóp nhiều năm mới mua được, vẫn còn khoản vay phải trả. Mình ko ngại chăm lo cho vợ sau này, cũng ko ngại hai vợ chồng cùng mua thêm tài sản chung, nhưng căn nhà này mình muốn giữ nguyên vì là tài sản có trước hôn nhân. Ko nghĩ đc là mẹ bạn gái tỏ ra khó chịu, nói mình tính toán, chưa cưới đã sợ mất của, rồi bảo đàn ông mà yêu thật thì chẳng ai tiếc một cái tên trên sổ đỏ, nói cả câu gì mà đàn ông để tâm ở đâu thì tiêu tiền ở đó gì gì ấy. Thậm chí bác còn nói nếu mình ko đồng ý thì chứng tỏ ko đủ tin tưởng con gái bác để kết hôn. Con gái bác thiếu gì người theo đuổi…
Điều khiến mình buồn hơn cả là bạn gái ko hề lên tiếng. Trên đường về, còn trách mình quá cứng nhắc, nói chỉ cần thêm tên cô ấy vào giấy tờ cho mẹ yên tâm rồi sau này tính tiếp. Mình hỏi ngược lại rằng nếu căn nhà đó là do cô ấy tự mua trước hôn nhân, bố mẹ mình yêu cầu sang tên cho mình thì cô ấy có đồng ý ko, nhưng cô ấy chỉ im lặng.
Cuối cùng cả hai đều thấy quan điểm quá khác biệt nên quyết định dừng lại. Mình ko tiếc một mối quan hệ, chỉ tiếc rằng có những người lại xem sự tin tưởng trong hôn nhân được đo bằng việc ai đứng tên trên giấy tờ tài sản. Với mình, tài sản trước hôn nhân là thành quả của mỗi người, còn hạnh phúc phải được xây dựng từ sự tôn trọng và cùng nhau tạo dựng những điều mới, chứ ko phải bắt một bên mang hết những gì mình có ra để chứng minh tình yêu.
4 năm, vì việc ấy mà dừng lại, có đúng ko mọi người? Nhiều lúc mình vẫn tiếc lắm vì mình giờ cũng 31 tuổi rồi, bắt đầu lại…cũng là 1 vấn đề mà.
Facebook Comments