Bố mẹ anh hiền với dễ tính lắm, em yên tâm.
Chả hiểu hiền với dễ tính kiểu gì…
Yêu nhau được 1 năm 4 tháng, cũng trưởng thành cả rồi (mình năm nay 25, anh 27), nhiều lần anh nói mình về ra mắt bố mẹ anh vì mong có bạn gái ra mắt nhưng mình ngại, với lại mình có cảm giác chưa an tâm, gì thì gì chứ bản thân phải có cảm giác an tâm, đủ yêu thương thì mới ra mắt hay tính bước đi xa hơn chứ…mà chắc tại nhà anh ngay ở Phú Xuyên, cũng gần Hà Nội nên cũng giục mình ra mắt…
Thôi thì cũng nói nhiều lần rồi nên lần này ra mắt thử, nghe đâu anh cũng bảo bố mẹ anh hiền với dễ tính…ai ngờ.
Đầu tiên đến thì mình cũng chuẩn bị ít quà cáp (1 giỏ bánh kẹo), tinh thần đối đáp cũng sẵn sàng rồi nhưng ko, đến thì ko chỉ có nhà anh mà cả 1 huyện người, cô dì chú bác…v..v…hóa ra là nhân dịp có ông chú nào bên Nhật về, tiện liên hoan nhà bạn trai mình luôn…Thế là đến chào hỏi được 1, 2 câu xong chẳng ai để ý, mình cứ ngồi im 1 góc, 1 lúc sau thì mẹ anh hỏi “biết nấu nướng gì ko cháu?” thì chả nhẽ nói ko biết? Mình bảo biết chút chút thì bác nở nụ cười “Tốt quá, thế có người giúp rồi!”
Nghe đến đây đã thấy lấn cấn, y như rằng kêu mình xuống bếp giúp mọi người nấu nướng, mà có phải 1 việc đâu, xuống thì 1 nồi việc, nào là nhặt rau, nào là cắt hành, nào là luộc thịt rồi làm món chính…Cảm giác mình là đầu bếp trưởng cmnl được rồi ấy.
Đến lúc ăn thì ko biết các nhà khác thế nào, chứ nhà bạn trai mình là phân mâm đàn ông đàn bà phụ nữ và trẻ nhỏ nhé, ban đầu mình ngồi mâm trên, tự dưng mọi người nhìn mình với ánh mắt lạ lẫm, xong có 1 cô mới nhắc thì mình mới ngồi xuống, bạn trai thì “Ô em ăn uống ko biết chỗ ngồi à?”
Mình đã kiểu WT*, đúng là lần đầu thấy như này ấy…tất nhiên mỗi nơi mỗi khác, mình cũng nín nhịn để ăn rồi, hẳn là giao cho mình thêm 1 đứa bé 5 tuổi, ngoài việc mình ăn ra còn có nhiệm vụ cho bé đó ăn…
Đến lúc này mình đã kiểu nước sắp tràn ly nhưng vì đang bữa ăn nên mình cũng nhịn cố, ăn xong tính té…thì đến lúc ăn xong, mọi người cũng chung tay vào dọn mâm bát (toàn mấy cô mấy chị) dọn xong thì bác gái lại:
– Nay cái Tr*** (tên mình) chăm thế nhỉ? Chăm thế này rửa được chỗ bát kia thì đúng là hoàn hảo!
Lúc đó mình ko biết trả lời sao, quay ra nhìn bạn trai vừa đi vệ sinh lên, lúc ấy uống rượu cũng ngà ngà say rồi…nhưng ko, câu trả lời là “Mẹ nói thế thì em cứ ok đi!”
Đến đây thì mình ko nhịn được nữa, mình cũng giả vờ rửa đc 5 phút xong mình nói với mọi người xin phép nhà có việc nên phải chạy về gấp…hôm khác sang chơi (nhưng chắc *éo có lần thứ 2), bắt quả taxi về luôn…
Lúc ấy bạn trai say chưa biết, đến tận tối mới gọi lại hỏi đúng câu “Sao đang rửa bát lại về!”
Vấn đề là “Sao đang rửa bát” chứ éo phải là “Em có chuyện gì” hay “Nhà anh làm gì khiến em khó chịu à”, đến lúc ấy vẫn nội dung chính là “Rửa bát”. Mình mới viết 1 cái sớ rất dài dài dài gửi, kết thúc là chia tay…
Cái vấn đề nó ko nằm ở rửa bát, nó nằm ở câu chuyện bố mẹ anh hiền và dễ tính. Chả thấy hiền với dễ tính chỗ nào…hơn nữa là cách đối xử nữa. Mình mới ngày đầu ra mắt, ít ra cũng phải cho mình thấy bản thân mình nên làm dâu nhà ấy nhưng ko! Mình khẳng định luôn, chia tay là đúng cmnl rồi! Ai nói ngược nói xuôi, mình vẫn tin đây là quyết định đúng!
Facebook Comments