Gửi các bạn đang là hậu phương của những người lính!
Chào các bạn, mình là K54. Hiện mình đang làm sĩ quan Quân đội (mình xin giấu cơ quan). Sáng nay vợ mình, cũng là K54, tag mình vào 1 bài viết của vợ sĩ quan, biết cô ấy nhớ mình lắm, từ Tết đến giờ chưa về nhà. Mình xin gửi cho cô ấy, những ai đã và sẽ lấy chồng bộ đội…
Nhớ ngày ấy mình nhận lệnh gọi nhập ngũ, mình lo lắng lắm, vì 1 cậu sinh viên vừa ra trường đi làm được hơn 1 năm, công việc đang ổn thì được gọi đi nghĩa vụ…thật sự 2 năm với một đời người thì chẳng phải dài nhưng với tình yêu thì đó là thử thách chắc mọi người cũng hiểu. Nhưng hoá ra mình đã lo lắng k cần thiết, cô ấy vững vàng và mạnh mẽ, mình có cảm giác, cho dù cuộc đời có đặt ra thử thách gì đi nữa, cô ấy cũng sẽ tự tin vượt qua…
3 tháng tân binh, chứng kiến nước mắt đàn ông, mình lại thấy mình may mắn, tìm được cô người yêu tuyệt vời luôn tin tưởng, một lòng với mình, ngày ấy cuối tuần cũng đc tạo điều kiện gọi về cho gia đình bằng điện thoại “Cục gạch” mình cũng xin gọi cho bạn gái thêm, có đợt nhớ nhau quá mà khóc rồi bị anh em trong tiểu đội trêu.
Mình còn may mắn hơn nữa khi được đơn vị tạo điều kiện cho đi học để sau này chuyển vào Quân đội làm. Cô ấy lên trường thăm giữa ngày hè, mình đen, gầy đến mẹ k nhận ra con, chó k nhận ra chủ, nhưng mình biết với cô ấy hình thức k quan trọng đến vậy vì chúng mình cũng quá hiểu nhau rồi. 2 năm học viên nắng gió, đất cát, núi đồi, sương giá, mồ hôi, thuốc súng mình cũng nhận được cầu vai vàng. Đến lúc mình được vào Quân đội làm, công việc ổn định thì chúng mình kết hôn, tại mình công tác cũng xa nhà… Nghe thì đơn giản nhưng cũng trắc trở lắm, cũng may bố vợ mình đồng ý là vì bố cũng là Quân nhân, mình mà cứ làm bên ngoài mãi bố có lẽ bố cũng k yên tâm gả con gái cho mình đâu.
Mình nhận công tác xa nhà, đợt nào mà không có vấn đề gì, không thanh tra, kiểm tra, kiểm toán thì 1, 2 tháng về được 1 lần r lại vội vã ra đi, mình cũng tiết kiệm tiền nữa, từ Nam bay ra Bắc cũng có rẻ đâu, đi ô tô thì lại mất nhiều thời gian ở nhà lại chẳng được mấy, tiền ấy để cho vợ, cho con mua thêm được chút đồ ăn, quần áo, đồ chơi, 1 chút bỉm sữa nhưng thật sự thương vợ mình ở nhà một mình vất vả, việc gì cũng đến tay, mình ở xa nếu có việc thì cũng chỉ biết “Cầu cứu” gia đình nhà mình, nhờ anh trai, chị dâu rồi gia đình nhà ngoại. Mình thì công việc ở đơn vị cũng bận rộn, vì mình cũng học NEU rồi cũng học, làm trong Quân đội nên cũng có nhiều kinh nghiệm (kiểu giao thoa giữa văn hóa bên ngoài và Quân đội, giữa những thứ mới mẻ ngày ấy với những truyên thống ấy) có những lúc gọi video call rồi ai làm việc người ấy, chỉ thi thoảng nhìn nhau qua màn hình điện thoại, vậy cũng an tâm, hạnh phúc rồi, con cái gọi cho bố cũng chỉ tranh thủ hỏi được mấy câu hôm nay đi học có vui ko, con có ngoan nghe lời mẹ ko, có ăn nhanh, có chăm chỉ học ko?
Nhiều người hỏi Bộ đội, Quân nhân thời bình thì làm gì, có những người còn cho là nhàn hạ lương cao, mà cũng có người biết vất vả nhưng lại k hình dung ra vất vả như thế nào. May mắn vợ mình hiểu chuyện luôn thông cảm và động viên mình.
2 năm nay sáp nhập, giải thể, Đất nước nhiều đổi mới, nhiều người cũng nghỉ chế độ sớm, có những người áp lực công việc xin nghỉ, ra quân, Quân đội hay bất kì Cơ quan Nhà nước nào cũng bận rộn hơn, mình cũng vậy, nhớ nhà lắm, nhớ vợ, nhớ con mà k về được. Mà cũng k biết chắc lúc nào về được vì đợt này cũng đang bận, còn trực nữa. Nhưng đó chỉ là khó khăn tạm thời thôi, chỉ cần ta yêu nhau, mọi chuyện khác đều có giải pháp đúng ko mọi người.
Facebook Comments