Vợ mình là 1 người phụ nữ hiểu chuyện.
Mình thất nghiệp 2 tháng nay, hiện chưa tìm được công việc phù hợp do công ty tinh gọn bộ máy, cắt giảm 1 vài vị trí nên mình nằm trong danh sách cho nghỉ, do cũng có tuổi, mà quan trọng là vị trí của mình có mấy bạn trẻ có thể thay thế được nên mình nằm trong danh sách nghỉ việc…tất nhiên công ty vẫn đền bù thỏa đáng.
Có điều, chắc ai ở cái tuổi 37 cũng như mình thôi, khi bị cho nghỉ việc thì tâm lý lúc nào cũng lo lắng, ở cái tuổi này mà ko làm ra tiền, trên vai là gánh nặng gia đình gồm 1 vợ, 2 con đang đi học, cả bố mẹ giá ở quê nữa… Bố mẹ mình ngày trước chỉ lao động chân tay, đi làm thuê cho người ta không được đóng bảo hiểm, cũng chẳng có lương hưu đâu…mình với vợ phải gánh hết, rồi nào là tiền nhà thuê, tiền học, chi phí ăn uống, xăng xe, sinh hoạt hàng tháng…ở Hà Nội này mà muốn ổn ổn thì cũng đâu dưới 20tr đâu…đấy mới chỉ tính là chi phí hàng tháng ko thể bớt, ko thể tiết kiệm thêm đó mọi người…
Cũng may vợ mình đi làm thì hiện tại lương ~20tr + tiền trợ cấp thất nghiệp, đền bù của công ty nên vẫn gánh được…
Có điều, mình cũng lo lắng, giờ đi nộp CV 1 số nơi đều bị loại, có công ty gọi đi phỏng vấn nhưng cũng do mình có tuổi hơn so với các bạn khác, hiện cũng chưa tìm được công việc phù hợp…cũng trăn trở, suy nghĩ suốt, tâm trạng cũng ko còn được vui như trước, nhiều lúc nghĩ cứ tự dưng buồn thôi…
Hôm nay ăn cơm xong, ngồi 2 vợ chồng nói chuyện, mình cũng tâm sự với vợ ko phải mình ko cố gắng tìm công việc mới mà hiện tại chưa tìm được…tất nhiên ai cũng muốn công việc mức lương có thể lo được cho gia đình, vợ mình ngồi cạnh, ôm mình 1 cái an ủi bảo là:
– Cho vợ ôm chồng 1 cái.
…Rồi vợ mình tâm sự:
– Thôi chồng không phải lo, anh cứ cố gắng tìm công việc nào cho phù hợp, lương càng cao càng tốt để lo cho gia đình, còn nếu ko thì gia đình mình cắt giảm chi phí, nếu ko được nữa thì anh cứ tìm công việc lương vừa vừa rồi dần dần chứng minh được năng lực thì đề nghị tăng lương…mà nếu ko được nữa thì…cả nhà về quê ở với ông bà, tiện chăm sóc ông bà 1 thể anh à!
– Em đang làm ở đây tốt, về quê sao được!
– Có gì mà ko được, lấy anh còn lấy được huống chi mấy cái việc này, 2 vợ chồng sống thì phải nhìn nhau mà sống, phải cùng cố gắng, thông cảm cho nhau chứ…thấy anh khó khăn mà mặc kệ, mà bỏ đi, mà đòi hỏi thì đâu phải vợ chồng yêu thương nhau đâu.
…
Có lẽ trong những lúc khó khăn của cuộc sống như này, đàn ông cũng chỉ cần nghe được những lời động viên như vậy.
Cố gắng, chắc chắn, phải thật cố gắng, rồi cũng sẽ tìm được công việc phù hợp thôi…hơn nữa, phải cảm ơn vợ, cảm ơn cuộc sống đã mang đến cho mình người vợ như vậy!
Facebook Comments