• Skip to primary navigation
  • Skip to main content
  • Skip to primary sidebar

Cap3 Confessions

Góc tâm sự, chia sẻ đến mọi người

  • Home
  • Confessions
  • E-Learning
  • Y tế
  • Privacy Policy
  • Show Search
Hide Search

Mong muốn tìm lại được 1 ân nhân đã giúp đỡ mình mình

admin · November 2, 2025 · Leave a Comment

Mong muốn tìm lại được 1 ân nhân đã giúp đỡ mình mình 8 năm về trước.

Năm 2017 Mẹ mình có nằm ở Bệnh viện K để điều trị ung thư vú, năm đó mình là sinh viên năm 2 của Đại học Kinh tế Quốc dân. Nhà mình lúc đó đang rất nghèo, Bố mình mất khi mình 2 tuổi, Mẹ mình không bước thêm bước nữa ở vậy nuôi mình khôn lớn. Mẹ mình từ xưa sức khỏe khá yếu, sinh ra được mình cũng là 1 kỳ tích và Bố Mẹ mình cũng phải đã chờ đợi rất lâu. Biến cố ập đến vào tháng 9/2017, sức khỏe Mẹ mình yếu dần và sau khi đi khám phát hiện căn bệnh ung thư vú.

Mình người Nghệ An, lúc đó Bệnh viện Ung bướu Nghệ An khuyên Mẹ mình ra Bệnh viện K Hà Nội điều trị. Nhà lúc đó vốn dĩ nghèo nên cũng vay mượn Cô, Chú, Dì, Bác, họ hàng gần xa mới đủ tiền ra Hà Nội điều trị. Sau khi Mẹ mổ xong u vú thì viện bảo ở lại thời gian để theo dõi, tưởng được sắp xuất viện thì viện lại bảo thêm là phát hiện Mẹ mình bị u nang buồng trứng cũng phải cắt bỏ nữa.

Thực sự lúc đó mình rất tuyệt vọng, nhà nghèo chẳng thể còn tiền sau lần điều trị đợt 1. Họ hàng cũng cũng không khá giả nên cũng chẳng thể vay mượn được nữa. Hàng xóm thương cũng góp cho mỗi người 1 ít cũng chẳng là bao. Mình lúc đó đang đi làm thêm dạy gia sư và trông coi quán Internet, 1 tháng cũng kiếm được 1 ít nhưng vẫn không đủ để trả hết viện phí cho đợt 2. Mình nhớ rất rõ vào 1 buổi trưa mình đứng ở hành lang viện gọi điện vay mượn rất rất nhiều người nhưng không được ai, lúc đó thực sự mình đã bất lực mà khóc thành tiếng.

See also  Mẹ mình vừa mất hơn 70tr

Lúc đó có 1 chị bác sĩ nhìn cũng đang rất trẻ có lại hỏi han mình, chắc chị ấy đi qua thấy mình gục xuống khóc nên lại hỏi. Mình cũng kể lại sự tình mình đang gặp phải, thì chị ấy có hỏi Mẹ mình đang ở nằm khoa nào, phòng nào, tên tuổi rồi quê quán các thứ. Hỏi xong chị ấy bảo mình đợi chị ấy 1 lúc, khoảng 30 phút sau chị ấy có quay lại và đi cùng với 1 bạn nữa đưa cho mình 1 phong bì, bảo mình là : “Chị không có nhiều, chị cũng người Nghệ An, cũng hiểu cái nghèo khổ của dân mình khi ra đây điều trị, chị chỉ có từng này thôi, em giữ tạm lo cho Mẹ”.

Rồi mình còn nghe bạn chị ấy nói chị ấy là: “Mày bị đi*n à, cho họ tiền rồi mày lấy gì ăn, mày giàu quá hả?”. Chị ấy nói có thế rồi bỏ đi, trước khi đi có ngoái lại nói với mình là: “Buổi trưa chị hay đi lối này xin cơm từ thiện, em có gặp khó khăn chi cứ ra đây mà tìm chị, giúp được chị giúp cho”. Mình chưa kịp hỏi kỹ chị ấy tên gì. Đang đi học hay đi làm rồi. Chỉ kịp nhìn thoáng cái bảng tên treo trên ngực chị ấy tên “Thương” hay “Phương”, hay “Hương” mình không nhìn rõ nữa. Thực sự lúc đó do túng khó quá mà mình nhắm mắt nhận số tiền của chị ấy, nghèo khổ nó làm mình vứt đi chút liêm sỉ còn sót lại trong mình.

See also  Hôm nay trời hơi mưa phùn nhẹ, mình nhớ anh đến nao lòng

Từ hôm đó trưa nào mình cũng ra đứng đó, mình đứng đó chỉ mong gặp được chị ấy lần nữa để hỏi thêm thông tin về chị ấy sau này có dịp nhất định mình sẽ trả lại số tiền đó cho chị ấy. Chứ mình không phải chờ gặp để nhờ vả gì cả. Nhưng không hiểu 1 phép màu nào mà mình không còn thấy chị ấy lần nào nữa. Mình có hỏi mấy chị bác sĩ và điều dưỡng đang điều trị cho Mẹ mình xem có ai biết chị đó không, mọi người đều bảo em miêu tả vậy khó biết ai lắm, với bác sĩ ở đây rất nhiều, nói vậy không biết ai lại ai cả.

Đến giờ mình ra cũng được 5 năm, cũng đã lập gia đình và có 1 bé trai hơn 2 tuổi 1 chút, nhưng mình vẫn luôn tìm thông tin về chị bác sĩ giúp mình năm đó mà mình không tìm được. Mình cũng hỏi han rất nhiều người bác sĩ mình quen, cũng nhờ họ hỏi giúp mà đều không có kết quả. Mình cũng kể câu chuyện này cho vợ cùng nghe và vợ cũng đồng ý việc mình làm như vậy, thi thoảng mình vẫn hay ra khu chờ bệnh nhân của Bệnh viện K cái tòa nhà mà ngày xưa Mẹ mình nằm điều trị, mình chỉ hi vọng có duyên gặp lại ân nhân của mình dù chỉ 1 lần nhưng vô vọng.

Vì vậy mình xin phép quản trị viên trang mạng xã hội chấp nhận cho mình được đăng bài này. Mình chỉ mong chị ấy nhìn thấy bài đăng này của mình và cho phép mình được gặp chị thêm 1 lần nữa để trả lại ân tình ngày xưa cho chị…

See also  Giữ Một Khoảng Cách

“không biết chị có cần hay không nhưng em muốn gia đình em được gặp lại chị 1 lần để gửi lời cảm ơn tới chị để được nhẹ lòng hơn 1 chút. Mẹ em bây giờ sức khỏe vẫn ổn, vẫn hoạt động và sinh hoạt bình thường, tất cả đều nhờ ơn của chị rất lớn. Vì vậy trả ơn chị là điều em phải làm và chắc chắn làm. Chỉ mong tìm được chị…”

Cảm ơn quản trị viên và mọi người theo dõi đã đọc. Mong chị bác sĩ nhìn thấy được thông điệp này và để lại thông tin giúp em.

Facebook Comments

Filed Under: Confessions

Reader Interactions

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Primary Sidebar




Archives

Categories

  • Confessions

Gửi Confessions

Email: [email protected]

Quảng cáo

Bột tảo xoắn Blue Spirulina hữu cơ Dragon Superfoods – siêu thực phẩm xanh hữu cơ mang đến lợi ích tuyệt vời cho sức khỏe, tăng cường sắc đẹp từ bên trong.

Blue Spirulina – Siêu Thực Phẩm Xanh Cho Sức Khỏe Và Sắc Đẹp

Tags

baby three báo hiếu bạn thân Bạo lực gia đình bất hiếu bỏ phố về quê Bố Chồng Bố Mẹ Chồng bố mẹ vợ cha mẹ chia tay Chùa Hà Cá tháng Tư Gia đình kẻ thứ 3 kẻ thứ ba kết hôn ly hôn mai mối Mẹ Chồng Ngoại tình ngoại tình tư tưởng người gia trưởng người nghèo người thứ 3 người thứ ba người yêu cũ nyc Nàng dâu phi công Sống thử sợ vợ thất nghiệp tiểu tam trầm cảm trầm cảm sau sinh Tình yêu Valentine Vợ chồng đào mỏ độc thân

Grato Superfoods – Nhãn hàng Organic Superfoods đầu tiên của Việt Nam, được phát triển bởi những người trẻ yêu lối sống xanh.

Copyright © 2026 · Cap3 Confessions By Hairstyles