Có thể mỗi lần cãi nhau, chúng ta lại xa nhau thêm một chút thay vì hiểu nhau hơn
Vợ chồng mình cưới nhau đến nay được hơn 10 năm và có một bé gái. Hai vợ chồng đều làm nhà nước, lương anh 10 triệu còn mình 7 triệu. Hai vợ chồng có thể nói có của từ ông bà hai bên hết nên tiền bạc cũng đủ lo cho gia đình chứ không dư dả nhiều.
Mâu thuẫn xung quanh hai vợ chồng đôi lúc không phải từ kinh tế mà vì sự tin tưởng nhau. Từ lúc sinh bé đến giờ vì bé khó nên hai vợ chồng ngủ riêng, ít ôm ấp tâm sự với nhau như lúc đầu. Từ lúc mới quen, quan điểm của hai đứa đôi khi cũng khác nhau, mỗi đứa mỗi tính cách nhưng cái duyên đưa đẩy nên thành vợ chồng. Nhìn lên thì mình không bằng ai nhưng nhìn xuống thì mình hơn rất nhiều người. Anh ấy biết chăm lo cho mình và con, anh luôn cố gắng để hai mẹ con được thoải mái, không lo nghĩ gì nhiều. Mình rất biết ơn vì điều đó khi xã hội bây giờ dễ gì có người như anh. Nhưng mình luôn cảm thấy không an toàn và không có sự tin tưởng vào cuộc hôn nhân này khi mình không nắm được cái gì ở anh hết nhất là tiền bạc. Nói đúng ra là anh không đặt niềm tin ở vợ, anh luôn nghi ngờ mình và cho rằng mình không đủ khôn lanh để giữ tiền cho gia đình.
Và đến ngày hôm nay, anh mới nói thẳng ra khi hai đứa cãi nhau. Anh hỏi mình “Em cảm thấy tới tận bây giờ, em đã giữ lại bao nhiêu tiền trong người em?”. Câu nói đó làm mình khựng lại và suy nghĩ rất nhiều, nó chạm đến sự tự tôn cuối cùng của mình. Mình nghĩ sau tất cả khi cưới anh, có bầu rồi sinh con, mình làm được gì cho gia đình này… Khi tất cả quần áo của con từ đôi tất đến cái kẹp tóc đều là mình mua. Trong tất cả những đống sách vở, đồ chơi của con, anh mua cho con được bao nhiêu món? Chắc anh ấy không biết phải chăm cô giáo của con để có thể nhờ cô để ý đến bé nhiều hơn. Chắc đồ ăn anh ăn hằng ngày, cái người nấu rồi dọn dẹp là anh thuê tới… còn rất nhiều thứ lặt vặt sinh hoạt hằng ngày mà anh nghĩ đơn giản đó là đôi ba đồng lẻ KHÔNG BẰNG tiền học của con, không bằng tiền điện tiền nước.
Để rồi lúc cãi nhau, anh ấy lôi ra nói với mình bằng giọng mỉa mai như mình đang đi xin, ăn nhờ ở đậu nhà anh ấy. Mình biết cuộc sống hôn nhân nếu bó buộc quá thì sớm muộn nó cũng tan nên mình luôn cố dung hòa, luôn ưu tiên gia đình hơn mọi thứ còn anh thì không. Tối hôm nay, lúc cãi nhau anh nói với mình “Anh nói thiệt em, không phải vì con hắn bám mẹ, thì em đã *út với anh rồi”. Câu đó nói ra thì tình cảm của vợ chồng mình chắc rơi vào con số 0.
Bây giờ mình mới nhận ra, anh ấy cần mình chỉ vì con, vì mình chăm được con chứ tình cảm vợ chồng nay đã hết. Hôn nhân nó lạ lắm, chẳng phải vì lí do gì to tát để mà đi đến ngõ cụt, đôi lúc chỉ vì những câu nói, những hành động khiến đối phương cảm thấy không được tôn trọng thì nó cũng tàn nhanh thôi… Người ta bảo “Đàn ông họ tặng cho phụ nữ món gì thì giá trị của người phụ nữ bằng món đó”. Ngay từ đầu, đáng lẽ mình phải nhận ra, với anh mình không có giá trị lớn.
Facebook Comments